Sau khi an bài tất cả, Hàn Lập vẫn tiếp tục giơ một tay lên bấm quyết, miệng lầm rầm niệm chú. Ngay sau đó một đạo bạch ảnh từ trong tay áo phi hoá thành một bạch y nữ tử nhưng ngay vừa mới hiện thân liền biến mất vào trong hư không thấy bóng dáng. Hắn liên tục bày ra nhiều hậu chước như vậy mới tế thì mới cảm thấy thoả mãn, sau đó lại tiếp tục lấy ra Thái Nhất Hoá Thanh Phù rồi hoá thành hư ảnh bay nhanh tới phía trước, mặt không chút biểu tình.
Sau khi bay qua một loạt các thông đạo chằng chịt phía trước chợt xuất hiện một toà động khẩu màu trắng, từ bên trong động khẩu này này tản mát ra bốn cỗ khí tức như ẩn như hiện nhè nhẹ tản ra.
Một lát sau, hắn đã tiến vào bên trong động quật, sau đó đưa mắt hướng mọi nơi đảo qua một lần.
Chỗ động quật này trông có vẻ kì quái hơn so với các động quật lúc trước thì có chút lớn hơn rất nhiều, bộ dáng có chút như một cái quảng trường nhỏ bình thường. Chỉ thấy ở giữa quảng trường có một tầng ngân sắc quang tráo ngân quang mênh mông, giống như một cái bát thật lớn úp ngược xuống vậy, bên trong quang tráo ẩn ẩn có một phiến thạch bích linh văn giống như những tấm lúc trước hắn đã thấy qua. Quảng trường này có hình tứ giác, ở mỗi góc quảng trường đều có một tên Nhung Tộc khoanh chân ngồi tại chỗ trấn giữ toàn bộ quảng trường.
Bộ dáng của những tên Nhung Tộc này có chút bất đồng, có tên thì cúi đầu vẻ mặt như đang cân nhắc cái gì đó, ngoài ra còn có tên hai mắt trợn ngược lên gắt gao nhìn về phía tầng quang tráo ở trung tâm quảng trường. Bất quá, Hàn Lập sau khi đảo qua những tên này, trong lòng hơi rùng mình một chút, trong số những tên Nhung Tộc ở đây, hắn chú ý tới một tên đại trong số đó đang giơ hai tay lên cao, hai mắt nhắm nghiền.
Đại hán này một thân hôi sắc trường bào nhưng sau lưng lại có đeo một cự nhận vô danh. Thân nhận bị một khối da thú màu vàng bao lấy chỉ lộ ra phần cán màu ngăm đen cực lớn. Trông như thế nhưng coi bộ thanh cự nhận này tựa hồ so với đại hán còn muốn cao hơn một chút, nhìn qua có vẻ rất đáng chú ý tới. Điều khiến cho Hàn Lập đế ý tới đối phương chính là trên người đại hán này tản mát ra một cỗ huyết quang vô hình. Đây chính là một loại sát khí đặc chủng kỳ dị.
Ba tên Nhung Tộc còn lại là một gã thanh niên mũi nhọn, thân mặc một bộ bì giáp, hai gã còn lại là một lão ông và một mỹ phụ râu tóc đều trắng xoá. Bốn tên dị tộc nhân này trừ bỏ đám lông rậm rạp trên người ra thì phần đầu cũng có khác biệt rất lớn nhưng nhìn chung thì hình thể có chút tương đồng.
Đồng tử Hàn Lập hàn quang chợt loé, không cần suy nghĩ thêm gì mà lặng lẽ tiến tới chỗ đại hán. Trong lòng hắn rõ ràng đánh giá tên đại hán này cao hơn nhiều so với ba tên còn lại, phải xuất kỳ bất ý tiêu diệt đối phương trước sau đó mới nhẹ nhàng giải quyết ba tên còn lại.
Toàn thân Hàn Lập đang trong trạng thái hư hoá vô thanh vô tức tiến lại gần đại hán còn khoảng hơn mười trượng, bộ dáng vẫn cứ từ từ tiến tới. Đại hán nguyên bản vẫn ngồi im không nhúc nhích trên mặt đất như chưa phát hiện ra một gã sát tinh đang tiếp cận hắn. Hàn Lập trên mặt hàn quang dày đặc, pháp lực trong cơ thể bắt đầu chuyển động không ngừng nhưng vào lúc này đột nhiên một chuyển không tưởng bất ngờ xảy ra.
Khi Hàn Lập còn cách đại hán đúng mười trượng, đột nhiên cự nhận phía sau lưng đại hán bỗng nhiên phát ra một tiếng "vù vù" quỷ dị. Tuy rằng thanh âm không lớn nhưng nơi đây vốn yên tĩnh, thanh âm "vù vù" kia chẳng khác nào như tiêng bom nổ gần sát bên tai. Ba gã Nhung Tộc còn lại phía bên kia không hẹn mà đồng thời cả kinh "nga" lên một tiếng, ánh mắt nhất tề hướng về phía đại hán nhìn lại. Đại hán cũng trợn ngược hai mắt, trong mắt kim quang óng ánh chợt loé lên, một tay nhanh như chớp hư không đánh ra một trảo. Cự nhận không biết từ lúc nào đã hiện ra trong tay hắn, còn lớp da thú tấc tấc vỡ vụn mà để lộ ra hoàn toàn.