"Phanh" một tiếng, kim quang sau đó bạo liệt ra theo kim bàn phun ra từng đạo ngân sắc phù văn hướng về ngọn núi bắn đi khắp nơi. Ngân quang chớp động rồi tất cả phù văn đều chui vào bên trong núi đá, sau đó xuyên qua tầng tầng khoáng thạch mà vào sâu bên trong lòng núi.
Hàn Lập lẳng lặng huyền phù tại chỗ, mặt không chút biểu tình. Một chén trà nhỏ công phu sau đó, hư không phía dưới kim bàn đột nhiên phát ra một tiếng "vù vù" xé gió, tiếp theo kim quang chợt lóe lên. Hàn Lập thấy vậy đuôi lông mày khẽ nhíu lại, một tay hướng về phía kim bàn phất lên một cái, viên bàn chợt lóe lên liền bị nhiếp vào trong tay của Hàn Lập.
Hàn Lập cúi đầu xuống nhìn viên bàn thật kỹ, chỉ thấy mặt ngoài kim bàn lưu chuyển một đoàn linh quang chói mắt, khóe miêng hắn khẽ run run một chút, bên ngoài thân hoàng quang chợt lóe lập tức hướng về phía ngọn núi bắn thẳng tới, vô thanh vô tức lập tức bay xuyên qua tầng tầng đất đá hướng bụng núi chui vào, tuy là đang thi triển thổ độn thuật nhưng tốc độ cũng không kém phi độn như lúc trước là bao. Chỉ một lát công phu sau, phía trước mặt hắn đột nhiên sáng ngời, một cái động ngầm thật lớn quỷ dị xuất hiện. Bên trong huyệt động có một đoàn kim quang đang huyền phù ngay giữa không gian huyệt động, bề ngoài bộ dáng không chút hao tổn, đúng là kim đoàn từ ngân sắc phù văn do kim bàn tạo thành ban đầu.
Độn quang chợt tắt hiện ra Hàn Lập ngay bên trong huyệt động, ánh mắt nhanh chóng hướng bốn phía đảo qua một lần, nhất thời phát hiện được mấy thông đạo uốn lượn thông với nơi này. Thần sắc hắn vừa động nhanh chóng hướng về phía một cái thông đạo gần đó đi tới.
Bên trong thông đạo chỉ có một mảnh tối đen, cơ hồ không thể nhìn rõ năm ngón tay được nhưng chỉ thấy Hàn Lập tùy ý xuất ra viên dạ quang tinh thạch để cho nó huyền phù ngay trên đỉnh đầu, từ đó trong thông đạo tự nhiên sáng rõ như ban ngày. Sau khi đi qua một đoạn nhỏ, hắn đem thần niệm hướng bốn phương tám hướng quét khắp nơi trong thạch động gồ ghề. Một lát sau hắn liền dừng cước bộ lại, mở miệng phun ra một đạo thanh sắc tiểu kiếm, thanh quang chợt lóe lên liền kích lên trên thạch bích. Kiếm quang này cơ hồ sắc bén dị thường, nơi nào kiếm quang đi qua thạch bích đều như đậu hũ dễ dàng đâm sâu vào bên trong. Trong nháy mắt trước mắt đã xuất hiện một cái thạch động phía trên thạch bích.
"Đương" một tiếng từ bên trong huyệt động mới tạo truyền ra, có vẻ rõ ràng dị thường. Hàn Lập sau khi nghe được thanh âm này, trên mặt lộ ra một tia hỉ sắc. Một tay bấm quyết, một ngụm thanh sắc tiểu kiếm từ bên trong huyệt động lập tức quay trở về trong tay hắn, chỉ thấy bên trên tiểu kiếm có đính một khoáng thạch màu tím đen không rõ danh tính.
"Quả nhiên là nơi này, số lượng cũng không ít, muốn thu lấy toàn bộ e là phải mất vài ngày mới làm được."
Hàn Lập nâng phi kiếm thu lấy khoáng thạch vào trong tay, sau đó ngưng thần nhìn kỹ rồi tự thì thào nói một câu.
Hắn tự nhiên sẽ không tự mình đào xới tìm kiếm khoáng thạch bên trong lòng núi, lúc này một tay hướng về phía túi trữ vật hất lên một cái, vài đạo linh quang chợt bay ra sau đó hiện ra trước người mấy đầu khôi lỗi hình dạng khác nhau.