Tuy rằng bề ngoài Báo Lân Thú không có gì thay đổi lớn nhưng với tu vi hiện giờ của Hàn Lập lại cảm nhận được một khí tức nguy hiểm từ trên tiểu thú phát ra, tự nhiên là có chút không bình thường. Đáng tiếc là hiện tại hắn đang ở Nghiễm Hàn Giới, cũng chỉ có thể đợi ra khỏi Nghiễm Hàn Giới thì mới có thể hảo hảo nguyên cứu. Trong lòng cân nhắc như thế, sau khi dùng thần niệm phân phó một câu liền khoanh chân ngồi xuống, hai mắt khép hờ lại bắt đầu khôi phục pháp lực.
Lúc ở trong Tu di động thiên nọ, tuy hắn đã từng ngồi xuống đả toạ khôi phục pháp lực lại nhưng thời gian hạn hẹp, mặt khác lại đại chiến một hồi với tên kim giác thanh niên kia nên pháp lực còn lại không còn nhiều lắm. Vì thế, Hàn Lập phải mất tới bảy ngày mới đem pháp lực toàn thân khôi phục được chín thành.
Dựa theo kế hoạch lúc trước, sau khi hồi phục lại toàn bộ pháp lực sẽ rời khỏi nơi này nhưng đến giữa trưa ngày thứ tám đột nhiên có một tiếng gầm nhẹ truyền tới tai hắn. Hàn Lập giật mình từ trong trạng thái đả toạ thanh tỉnh lại, hai mắt mở lớn ra. Một trận thiên địa linh khí hỗn loạn cùng những tiếng bạo liệt như ẩn như hiện từ một phương xa xa truyền đến, bộ dáng giống như đang có người tranh đấu gần đây.
Trong lòng vừa động, không nói hai lời liền triển khai thần niệm lặng lẽ hướng về phía bên ngoài lũ lượt tràn ra. Kết quả là thần sắc hắn không khỏi có chút quái dị.
Chỉ thấy bên trên không trung cách mặt đất mấy ngàn trượng đang diễn ra một màn truy đuổi kỳ dị giữa hai con dị thú một lớn một nhỏ. Phía trước là một đầu thú tầm một trượng nhưng cả người kim quang chói mắt nhưng lại có một cặp mắt đen xì, đúng là đầu Ám thú vương mà hắn đã gặp ở trong Ám Thú sâm lâm lúc trước. Mà hiện tại bộ dáng của nó có vẻ chật vật phi thường, chẳng những trên người không ít bộ phận đã bị cháy đen mà cái đuôi phía sau cũng không hiểu sao lại ngắn bớt khoảng một thốn. Nhưng ngay cả như thế thì khí thế hung ác cũng không giảm chút nào, vừa hoá thành một đạo kim ảnh bắn nhanh về phía trước vừa không ngừng phun ra kim sắc phong nhận đánh về phía sau. Kim sắc phong nhận này sau khi vừa ra khỏi miệng liền hoá lớn thành vài thước, chợt loé lên mà hướng về một chỗ trong hư không cách đó mấy chục trượng hung hăng chém xuống.
Ở phía sau, một đầu dị thú khác đang đuổi theo con Ám thú vương kia, mắt thấy phong nhận hung hăng chém xuống kia mà khinh thường không thèm đặt vào trong mắt, chỉ thấy bên ngoài thân con dị thú này linh quang chợt loé đã đem toàn bộ phong nhận này dội ngược trở lại.
Thần thông phòng ngự thật mạnh, có chút khó có thể diễn đạt nổi!
Mà đầu dị thú này thân thể lại vượt quá mười trượng, đúng là một con quái thú đầu trư nhưng thân thể lại không giống trư. Ngoại trừ phần đầu trắng như tuyết, thân hình lam mang chói mắt, khí tức so với đầu Ám thú vương phía trước có phần mạnh hơn vài phần, trách không được Ám thú vương kia căn bản không dám đối đầu chính diện mà chỉ một mực đào tẩu, một mặt du đấu.
Hàn Lập đem Báo Lân Thú thu lại vào trong linh thú trạc, thanh quang chợt loé lên rồi liền thu liễm khí tức lại. Nhị thú bên trên phân nửa tâm thần đều đặt lên đối thú nào có thể nhận ra được Hàn Lập đang ở phía dưới mặt đất. Một lát công phu sau, hai đầu dị thú một trước một sau liền bay qua khỏi khu rừng rậm mà biến mất tại chân trời không thấy bóng dáng.