Từ trung tâm vụ nổ, một lượng lớn linh khí đè nén tạo nên linh áp thật lớn cơ hồ trong nháy mắt đem mấy tầng cấm chế tại lối vào phá huỷ tan tành. Một đạo phong trụ thô to từ dưới đất phóng lên cao, sau đó dần dần lan ra, cơ hồ đem tất cả mọi thứ trong khuôn viên vài dặm cuốn vào cơn lốc, đồng thời một cỗ linh áp ba động điên cuồng quét về bốn phía.
Đám người Hàn Lập cho dù đứng ngoài ngàn dặm nhưng vẫn có thể cảm nhận được khí tức huỷ thiên diệt địa kia. Sắc mặt ba người khẽ biến, nếu như bọn họ phản ứng chậm một chút sớm không thoát ly khỏi bên trong không gian vừa rồi sợ rằng đã gặp bất trắc.
"Không ổn, mấy tên Giác Xi Tộc bên kia đã phát hiện ra chúng ta rồi, chúng đang dùng tốc độ rất nhanh hướng sang bên này, chúng sắp tới rồi."
Liễu Thuý Nhi bỗng nhiên thất thanh nói.
"Bọn chúng đã phát hiện ra chúng ta rồi, chúng cũng đang dùng bí thuật khoá chặt chúng ta rồi, nơi này không thể ở lâu, phân tán ra mà chạy. Mấy tên Giác Xi Tộc này lưu lại tại đây một thời gian dài như thế chắc là có mưu đồ không nhỏ, không nhất định sẽ truy sát chúng ta không tha."
Hàn Lập tựa hồ cảm ứng được điều gì đó, thấp giọng nói.
Bây giờ bảo vật đã tới tay, bọn họ nguyên bản mỗi người chuẩn bị chia tay nhưng bây giờ nghe Hàn Lập nói như vậy hai người còn lại dĩ nhiên là không có ý kiến gì.
"Đã như vậy, Thạch mỗ đi trước một bước!"
Thạch Côn lúc này hướng Hàn Lập và Liễu Thuý Nhi ôm quyền nói, sau đó độn quang tái khởi hoá thành một đạo hoàng quang bắn nhanh đi.
"Hàn huynh, mấy tháng sau tại Vân thành gặp lại."
Liễu Thuý Nhi cũng khẽ cười một tiếng nói. Dứt lời, nữ tử này tay áo hơi run lên, một cái ngân sắc phi chu hiện ra trong tay rồi khẽ nhoáng lên một cái rồi biến to ra khoảng một trượng, sau đó trực tiếp bay xuống phía dưới chân nữ tử, toàn thân khẽ động rồi nữ tử này nhẹ nhàng hạ xuống phi chu phía dưới. Cùng lúc đó, không gian phụ cận xuất hiện không gian ba động, một đoàn ngũ sắc linh quang chợt hiện ra liền tiến nhập vào trong cơ thể của nữ tử, rõ ràng là một con tiểu điểu.
Vừa thu hồi linh thú, Liễu Thuý Nhi dứt khoát thúc dục phi chu dưới chân, ngân quang chợt loé lên ngay sau đó phi chu liến biến mất, tức thì xuất hiện cách đó vài chục trượng rồi hướng một hướng khác phá không mà đi.
Hàn Lập thấy vậy, khoé mắt khẽ giựt một cái rồi giơ một tay lên bấm pháp quyết, sau lưng tiếng sét nổi lên rồi hiện ra một đôi cánh trong suốt. Hai cánh chỉ khẽ chớp động một cái thì Hàn Lập đã phi độn ra cách đó hơn trăm trượng, sau mấy cái chớp động liền biến mất tại cuối chân trời.
Đúng lúc đó, độn quang hơi chậm lại một chút rồi phụ cận độn quang có tiếng xé gió truyền đến, một con tiểu bạch xà thoáng hiện ra rồi trực tiếp tiến nhập vào độn quang, sau đó độn quang tiếp tục phá không mà đi, tốc độ lúc này dường như đã đạt tới cực hạn.
Không lâu sau, từ một phương hướng khác linh quang chợt loé, mười mấy đạo độn quang liên kết lại một mạch gào thét chạy tới chỗ đám người Hàn Lập vừa mới đứng cách đấy không lâu, độn quang vụt tắt, bên trong hiện ra hơn mười tên Giác Xi Tộc trang phục khác nhau. Dẫn đầu là một gã thanh niên trên đầu có mọc ra một cây kim giác, sắc mặt âm trầm dị thường nói: