Một trận âm thanh giòn tan truyền ra. Viên bàn bộc phát ra kim quang chói mắt, ở trong pháp tắc chi lực cường đại vặn vẹo biến hình một trận rồi tấc tấc vỡ vụn ra. Kim sắc viên bàn này lại có vẻ yếu ớt như vậy, trong lúc đó hoá thành vô số quang điểm chợt loé lên mà biến mất vô tung. Trong hư không chỉ còn lại một ít không gian dao động.
Ngay tại lúc dị bảo này bị huỷ thì tại một nơi nào đó tại Linh giới, trong một căn mật thất dưới đất ở đáy biển sâu, một bóng người cao gầy vốn vẫn ngồi không nhúc nhích như có cảm ứng gì trong giây lát ngẩng đầu, trong hai hốc mắt có hai luồng lục hoả hiện lên đem khuôn mặt chiếu sáng rõ ràng.
Đây đúng là khuôn mặt bạch cốt trắng ởn, trong hai hốc mắt có hai luồng lục hoả loè loè không động đậy, trông có vẻ cực kỳ quỷ dị. Phía trước bộ xương khô không xa có bảy mươi hai cái Thanh đồng đăng cao chừng hai thước, mặt trên cổ đăng có vô số đoá lục sắc đang diễm lớn nhỏ không đồng nhất chớp động không ngừng. Đăng diễm này cái to thì to cỡ quả trứng, nhỏ thì nhỏ cỡ ngón cái.
Trong mắt bộ xương khô hiện lên một tia kinh nghi, sau khi nghiêng đầu cân nhắc trong chốc lát thì tựa hồ như nhớ tới cái gì, đột nhiên hé miệng phun ra một đoàn ngân quang. Trong ngân quang, một cái ngân hoàn to cỡ bàn tay hiện lên, ngoại trừ kích thước và màu sắc bất đồng ra thì kiểu dáng và ngoại hình rõ ràng là không khác gì với cái kim sắc viên bàn vừa bị phá huỷ tại Nghiễm Hàn Giới.
Bất quá, lúc này trên bề mặt ngân sắc viên bàn xuất hiện vô số vết nứt rồi trong nháy mắt phát ra một tiếng gào thét mà tán loạn tiêu thất. Bộ xương khô thấy cảnh này thì trong mắt "phốc xuy" một tiếng, luc hoả tăng vọt mấy lần biến thành cỡ nắm tay, đồng thời trong miệng rống to một tiếng, tiếng hô có vẻ cực kỳ kinh sợ.
Bộ xương khô đứng vọt dậy, giận dữ giơ tay rồi đột nhiên hướng về một bên trong hư không chộp một cái. Nhất thời không gian dao động nổi lên, một cái cự trảo đen xì hiện ra cũng hướng một bên vách tường trảo xuống.
"Oanh" một tiếng, vách mật thất dày như thế nhưng bị cự trảo đập nát nhưng bộ xương khô tựa hồ vẫn chưa phát tiết hết sự phẫn nộ trong lòng, lúc này lại hướng về một cái vách tường khác hé miệng, nhất thời bên trong miệng có hắc mang chớp động, tựa hồ đang muốn phun ra cái gì đó.
Tuy nhiên vào lúc này, ánh mắt nó vừa động rồi đột nhiên nhìn lướt qua lục diễm trên mười hai cái cổ đăng trên mặt đất. Trong mắt nó lục hoả chợt loé lên rồi chậm rãi nhắm mắt khép mồm lại, bộ dáng có vẻ đã bình tĩnh không ít. Tuy nhiên trong miệng nó vẫn nghe thấy một trận âm thanh lầu bầu, một hồi lâu sau mới oán hận hừ lạnh một tiếng rồi lại khoanh chân ngồi xuống.
Một lát sau, căn mật thất lại trở nên yên tĩnh, trên mười hai cái cổ đăng lục diễm vẫn leo lét đem nơi đây chiếu sáng nhưng ánh sáng chập chờn, chợt tắt chợt sáng.