Hàn Lập cùng đệ nhị Nguyên anh trong lúc nhất thời cảm thấy thân thể cùng thần thức giống như bị vô số lưỡi đao sắc bén cắt qua một lần, rồi lại một lần nữa. Cảm giác đau thấu tim gan nhưng loại cảm giác này căn bản không thể dùng lực hoặc là thần thông gì đó mà giảm bớt được, lúc này bọn hắn giống như phàm nhân bình thường chỉ có thể trực tiếp thừa nhận loại đau đớn như thiên đao vạn quả này.
Cho nên mặc dù thân thể Hàn Lập cứng rắn đến trình độ có khả năng trực tiếp ngăn cản phi kiếm phi đao nhưng lúc này lại kịch liệt đau đớn, thậm chí pháp lực trong cơ thể nhất thời mất đi sự khống chế mà trực tiếp té xuống thẳng dưới mặt đất.
"Phanh" một tiếng muộn hưởng.
Hắn tuy rằng đau đớn không chịu nổi nhưng trên người Phạm Thánh Chân Ma Công vẫn chưa tán đi nên mặc dù rơi từ trên cao xuống nhưng vẫn không bị tổn thương đến thân thể. Ngược lại mặt đất lại bị thân thể hắn đập xuống sinh ra một cái hố nhỏ, một ít đất đá vụn văng tung toé.
Hàn Lập căn bản không còn tâm sức chú ý đến việc nhỏ này, chỉ thấy trong miệng rên rỉ thống khổ sau đó liền mím môi cắn chặt răng mà cố kìm nén lại nhưng là sắc mặt hơi có chút tím tái. Loại đau đớn này thật sự không phải là người thường có thể chịu đựng được, hắn cũng chỉ có thể bằng vào sự ương ngạnh ý chí kiên cường mà liều mạng chống cự lại.
Lúc này Hàn Lập chỉ cảm thấy trong nguyên thần của mình như có lửa, nóng dị thường, tựa hồ đang bị một cỗ hoả diễm nóng bao vây ở trong đó khiến cho cả hồn phách phảng phất như bị đốt cháy rào rạt. Hàn Lập vẫn miễn cưỡng duy trì một tia thanh tỉnh nhưng trong lòng lại vô cùng hoảng sợ. Hắn cắn răng một cái rồi ngồi thẳng dậy, miễn cưỡng khống chế thân thể ngồi khoanh chân lại, hai tay bấm quyết, trên người kim quang đại thịnh.
Hắn sau khi có chút thích ứng với sự đau đớn trên người thì nghĩ muốn bằng vào sự cường đại của Phạm Thánh Chân Ma Công mà khu trừ đi sự khác thường trên người nhưng chuyện tiếp theo lại làm cho hắn sửng sốt. Lúc này trong cơ thể linh lực vừa chuyền thì sự đau đớn lại hoá thành một cỗ thanh lương hướng vào các kinh mạch mà đổ vào, sau đó hoá thành các cỗ năng lượng cổ quái chưa bao giờ gặp qua như phụ giúp Phạm Thánh Chân Ma Công lấy một loại tốc độ đáng sợ mà nhanh chóng vận chuyển.
Sau một vòng chu thiên thì tu vi của hắn không hiểu tại sao lại gia tăng thêm một ít. Đương nhiên xét về số lượng mà nói thì sự gia tăng này cũng không nhiều lắm nhưng đích thật là cứ như vậy mà tự nhiên tăng lên. Hơn nữa loại tu vi quỷ dị tăng tiến này làm cho Phạm Thánh Chân Ma Công vận chuyển cũng không ngừng tăng lên nhanh chóng. Loại chuyện tốt này khiến cho hắn kinh hỉ vô cùng.
Hàn Lập căn bản không hề suy nghĩ đến duyên cớ trong đó mà nhắm nghiền hai mắt, trên người kim quang chớp động tập trung vào tu luyện. Lúc này mỗi một lần vận chuyển một vòng chu thiên công pháp liền tương đương với thời gian khổ tu một năm nên hắn tuyệt sẽ không buông tha cho cơ duyên lớn lao này. Bất quá loại gia tăng tu vi này so sánh với đệ nhị Nguyên anh trong quang trụ phía xa xa kia mà nói thì lại vẫn còn kém xa.