Hàn Lập ánh mắt chớp động nhìn vào cái ghế trên đài cao mà thần sắc ngưng trọng.
"Chẳng lẽ thật sự đi đến giữa tinh không đồ, ngồi trên cái ghế này thì mới được. Như thế mà nói thì hoạ hay phúc không biết thế nào."
Ánh mắt Hàn Lập chớp động ẩn hiện một tia chần chờ.
Nơi này đầy vẻ thần bí như thế thì bí mật cất giấu khẳng định là không nhỏ. Mà nếu có thể được tiên nhân coi trọng như thế thì không tìm tòi nghiên cứu được thì hắn lại không cam tâm mà rời đi. Tuy nhiên vừa rồi ảo cảnh trong tinh không đồ đáng sợ như thế, nay hắn phải thao túng kim thân ngồi vào cái ghế ở trung tâm tinh không đồ này thật sự là khó khăn.
"Quên đi, nguy hiểm cùng cơ duyên nguyên bản chính là đồng thời tồn tại. Nói như vậy nguy hiểm càng lớn thì cơ duyên lại càng lớn. Kim thân đã cô đọng thành công, cùng lắm thì để cho đệ nhị Nguyên anh mạo hiểm một chút là được. Còn nếu bỏ lỡ cơ duyên lần này thì sau này ở Linh giới tiên giới di chỉ như thé này căn bản là không có khả năng gặp được lần thứ hai."
Hàn Lập trong lòng cân nhắ nửa ngày thì khoé miệng run rẩy một chút, trên mặt rốt cục hiện ra một tia kiên quyết. Ngay cả hắn bình thường vạn phần cẩn thận nhưng khi đối mặt với dị bảo của tiên nhân tuyệt đại hấp dẫn đến bực này thì trong lòng cũng không kiềm chế được.
Cơ hồ cùng lúc đó, trên khuôn mặt một trong ba cái đầu của kim thân hai mắt xuất hiện quang mang kỳ lạ lưu chuyển rồi kim thân lập tức đi nhanh tới chỗ cái ghế. Một lát sau, với thân hình cao lớn của kim thân nên việc ngồi xuống gặp chút khó khăn.
Chỉ thấy kim thân một tay bấm quyết, bên ngoài thân kim quang chớp động rồi hình thể nhanh chóng thu nhỏ lại chỉ còn cao một trượng sau đó mới ngồi xuống ghế và cũng theo bản năng đem hai tay tựa lên thành ghế, tiếp theo trong miệng bắt đầu lầm bầm niêm chú.
Lúc này đây, theo thanh âm chú ngữ vang lên, phụ cận kim thân lập tức sinh ra biến hoá. Chỉ thấy trên cái ghế dưới thân lục quang vụt sáng lên rồi một đám ngân sắc phù văn hiện lên trên ghế rồi vây quanh kim thân xoay không ngừng. Theo quá trình niệm chú ngữ, thanh âm dần dần lên cao thì trung hư không đài cao cũng hiện lên nhiều điểm ngũ sắc linh quang, hơn nữa càng ngày càng dày đặc, giống như vô số bông tuyết năm màu ở trên hư không phiêu đãng không thôi, cảnh trí trông diễm lệ dị thường.
Hàn Lập trong lòng căng thẳng, giương mắt nhìn chằm chằm vào đài cao, mắt cũng không chớp một cái. Cơ hồ ngay lúc ngũ sắc quang điểm hiện lên thì trên tinh không đồ đột nhien toát ra một đạo hào quang kim ngân bạch tam sắc. Trong hào quang có nhật nguyệt tinh tú chớp động rồi đều hoá thành tam sắc linh quang vỡ vụn ra nhưng linh hà vừa chuyển trong nháy mắt công phu đã hợp thành một cái Ngân khoa văn, Kim triện văn cùng một loại bạch sắc phù văn chưa bao giờ gặp qua tạo thành một cái quang trận thần kỳ đem cả đài cao gắn vào trong đó.