"Đây là..."
Hàn Lập sau khi đảo qua đồ án trên mặt đất cùng giáp sĩ thì nhịn không được nhìn theo hướng mũi ngân thương chỉ lên trên không trung. Kết quả phía trên nguyên bản là bầu trời xanh mênh mông thì lúc này phái trên rất cao có một cái quang đoàn màu vàng óng ánh, bên trong có quang hà từ từ chuyển động, trông có vẻ huyền bí dị thường. Thấy cái này lập tức khiến cho Hàn Lập liên tưởng đến sự tồn tại của không gian tiết điểm.
Quang đoàn này cho dù không phải là không gian tiết điểm chân chính nhưng tuyệt không phải là một không gian liệt phùng. Hàn Lập nhìn vào quang đoàn vàng óng ánh, trong mắ lam mang chớp động mà lộ ra mấy phần kinh nghi.
"Lẽ nào địa phương này còn thông tới một nơi thần bí gì đó hay sao?"
Một lúc lâu sau hắn cũng không phát hiện ra cái gì khác liền thu hồi lại ánh mắt rồi lại quan sát chín gã giáp sĩ kia vài lần. Những giáp sĩ này cả người ngân quang loè loè, ăn mặc giống như một khối ngân giáp nhưng vô luận là áo giáp hay là ngân thương trong tay đều có phong cách của thượng cổ pháp khí độc đáo biến phức tạp thành đơn giản, mặt trên không có ẩn hiện phù văn gì, chỉ có mấy bộ vị trọng yếu trên người mới ẩn hiện một chút kim sắc phù văn.
Những cái kim sắc phù văn này cái nào cái ấy đều huyền ảo dị thường, rõ ràng chính là Kim triện văn. Hàn Lập hai mắt híp lại, bỗng nhiên cánh tay vừa nhấc lên rồi một ngón tay hướng vào một gã giáp sĩ gần đó nhẹ nhàng búng ra.
"Phốc xuy" một tiếng, một đạo kiếm khí to cỡ ngón tay bắn ra, sau khi chợt loé lên thì bắn vào đầu vai giáp sĩ, phảng phất như không chút khách khí nào xuyên thủng mà qua nhưng một màn làm người ta giật mình xuất hiện.
Chỉ nghe được một tiếng "phanh". Giáp sĩ nguyên bản như pho tượng bất chợt cử động, ngân thương trong tay khẽ động rồi ngân quang chợt loé lên như tia chớp trảm lên thanh sắc kiếm quang đem nó đánh tan ra. Hàn Lập thấy vậy thì sắc mặt thay đổi, thân hình khẽ lui lại mấy bước rồi vung tay hướng ra trước người vung lên, nhất thời một tầng quang hà màu xám từ hư không hiện ra mà chắn trước người, xem ra cẩn thận dị thường nhưng sau một khắc, ngân giáp giáp sĩ lại cầm ngân thương trong tay thu lại, một lần nữa khôi phục lại tư thế chỉ thiên trước kia và đứng yên không nhúc nhích.
"Khôi lỗi!"
Hàn Lập thở dài một hơi, dùng thanh âm trầm thấp tự thì thào một câu, biểu tình trên mặt thoáng cái buông lỏng. Không cần nói tới những khôi lỗi nào có bao nhiêu lợi hại nhưng mà nhiều năm như vậy rồi mà những khôi lỗi này không có người nào thao túng mà vẫn có thể tự hành động đã tính là cực kỳ kinh người nhưng sau khi xác định những giáp sĩ khôi lỗi này không có linh tính thì trong lòng Hàn Lập ngược lại khẽ buông lỏng một hơi.
Khôi lỗi không người thao túng cho dù bản thân nó có lợi hại thì cũng chỉ là vật chết, tự nhiên không có gì phải sợ hãi. Hàn Lập không để ý tới những giáp sĩ này nữa mà cúi đầu xuống, tỉ mỉ xem xét cái tinh không đồ án thật lớn trên mặt đất kia.