Liễu Thuý Nhi thấy cảnh này thì trong mắt lộ ra ý cười nhưng cũng đồng dạng giương tay lên phóng ra một cái viên hoàn màu xanh biếc. Cái viên hoàn này kêu lên một tiếng ông minh rồi lập tức hoá thành một đoàn thuý quang hướng về phía một bên của đại điện bắn nhanh đi.
Thuý quang chớp động rồi cũng nhằm vào đám binh khí cùng khôi giáp mà cuốn vào trong. Theo đó, cả toà chủ điện ngoại trừ tấm bình phong nằm trơ trọi ra thì cũng không còn bất cứ đồ vật gì khác. Hai người vội vã dùng thần niệm quét qua cả toà đại điện nhưng sau đó cũng không phát ra cái gì thêm nữa thì đều không hề chần chờ tiến ra cửa điện đi ra ngoài.
Đối với bọn họ mà nói, việc Hàn Lập đơn thân xâm nhập vào một không gian xa lạ nói không chừng lại là một chuyện có lợi, vì dù sao bên trong cũng không nhất định là có bảo vật, thậm chí có khả năng bị cấm chế lợi hại nào đó tạm thời ngăn trở hoặc vây khốn bên trong. Mấy chỗ thiên điện còn lại cùng một số lầu các với bảo vật bên trong không có người tranh đoạt thì bọn họ khẳng định sẽ thu hoạch rất phong phú.
Trong lòng cân nhắc như thế thì Thạch Côn cũng tâm bình khí hoà lại. Lúc này cùng Liễu Thuý Nhi đứng tại cửa điện thương lượng với nhau gì đó rồi biến đổi phương hướng nhằm một chỗ thiên điện khác bước đi.
Bên trong tấm bình phong vô danh.
Hàn Lập chạy tới cạnh cánh cửa cực lớn, hai tay cùng nhau giơ lên, một cỗ ngũ sắc hàn diễm cùng một cỗ sáng mờ màu xám từ trong lòng bàn tay tuôn ra rồi liên tục trùng kích lên cánh cửa lớn trước mặt nhưng lúc này phù văn kim ngân lẫn lộn trên cửa đã hoá thành một mảnh sáng mờ diễm lệ vững vàng chống lại những đòn công kích của hai loại thần thông này.
Chỉ thấy quầng sáng mờ cùng hàn diễm liên tục chớp động đem quang hà từng tầng từng tầng xuyên thủng mà qua nhưng phù văn trên cửa toát ra phảng phất như vô cùng vô tận rồi lập tức lại hoá thành vô tận quang mà chen chúc mà tới.
Hàn Lập sau khi thôi động hai loại thần thông một lúc lâu nhưng đối với cấm chế trên cửa lại không có chút hiệu quả nào. Nhìn thấy tình hình này Hàn Lập cau mày, trên hai tay linh quang vụt tắt mà đem thần thông ngừng lại rồi đổi tư thế hai tay tụm lại mà nhằm hướng đối diện phóng ra.
"Oanh!"
Hai đạo kim hồ to bằng miệng chén từ trong lòng bàn tay đồng thời bắn ra, chỉ thấy nó hơi chợt loé qua rồi dồn dập kích lên trên quang hà của đại môn. Sau một tiếng nổ kinh thiên động địa thì kim hồ triệt để bạo liệt mà ra. Một đoàn điện quang chói mắt một chút đã đem phân nửa cánh cửa lớn bao phủ vào trong đó. Chỉ một lát sau, kim sắc điện quang vụt tắt, cánh cửa một lần nữa hiện ra.
Lúc này trên cánh cửa lớn vẫn có quang hà chớp động, bộ dáng như vẫn bình yên vô sự. Một kích sắc bén như thế nhưng lại không thể gây ra bao nhiêu ảnh hưởng. Sắc mặt Hàn Lập cũng vì đó mà trầm xuống.
Trước khi tiến vào đây, khi hắn đi vòng qua mặt sau tấm bình phong thì Phá diệt pháp mục trong cơ thể đột nhiên rục rịch, thiếu chút nữa là mất đi khống chế. Nếu không như thế thì hắn khó có thể phát hiện ra trên tấm bình phong có tồn tại không gian cấm chế lối vào. Kết quả trong lòng hắn khẽ động thi pháp thôi động Phá diệt pháp mục kích vào bình phong mà phá vỡ cấm chế và dễ dàng vào được nơi đây.