Hoả điểu này vừa hiện hình ra thì lập tức thanh minh một tiếng rồi phóng lên cao. Hàn Lập hít sâu một hơi, một bàn tay trắng nón như ngọc trong ống tay áo thù ra, năm ngón khẽ co lại rồi từ năm đầu ngón tay liên tiếp bắn ra năm đạo hàn diễm, chợt loé lên rồi mỗi đạo kích lên trên thân của kim sắc hoả điểu khiến cho quang mang của nó lập tức thu liễm lại không ít.
Năm đạo hàn diễm toàn bộ đều kích trúng lên thân mình của kim sắc hoả điểu làm cho nó gào lên một tiếng rồi kim sắc hoả diễm thu lại, hào quang lập tức chớp động rồi hoàn nguyên trở thành một viên đan dược màu vang óng ánh. Đan dược này có kích thước to cỡ ngón tay cái, mặt ngoài ẩn hiện có vô số đan văn cộng thêm ánh vàng rực rỡ phát ra cùng màn biến ảo thành nhìn vừa rồi nên thoạt nhìn thật sự huyền diệu dị thường.
"Không sai. Đan dược này chính là Hư Linh Đan."
Liễu Thuý Nhi ngay lúc đan dược hiện ra nguyên hình, trong đôi mày liễu hiện lên vẻ kinh hỷ kêu lên một tiếng. Còn Thạch Côn thì nhìn chằm chằm vào đan dược, trên mặt đồng dạng hiện lên vẻ hưng phấn hiếm có khó có thể kiềm chế được nhưng hắn lại dường như lập tức nhớ tới cái gì mà sắc mặt khẽ biến rồi vội vàng nhìn Hàn Lập hỏi:
"Hàn huynh, trong bình chẳng lẽ có một viên thôi sao?"
Hàn Lập nghe được lời này nhưng không có trả lời ngay mà một tay bấm quyết hướng về phía tử kim tiểu bình đánh ra một chỉ. Cái bình này run lên rồi lại có kim quang chớp động. Tiếp theo một âm thanh muộn hưởng vang lên rồi một con kim sắc hoả điểu lại từ bên trong bay ra.
"Thật tốt quá, còn một viên nữa!"
Thạch Côn thấy vậy thì không khỏi đại hỉ cười ha hà nói.
"Nhị vị tiền bối đều muốn có đan dược này, Hư Linh Đan nếu đã có hai khoả thì mỗi người cầm lấy một viên đi. Nếu nhị vị đạo hữu không có ý kiến gì thì cứ như vậy đi."
Hàn Lập sau khi khẽ cười một tiếng thì nhìn hai người đối diện thâm ý sâu sắc hỏi một câu.
Liễu Thuý Nhi cùng Thạch Côn nghe vậy thì thần sắc vừa động, tiếp theo liếc mắt nhau một cái. Thạch Côn trên gương mặt ngưng trọng còn Liễu Thuý Nhi thì hiện lên vẻ lạnh lùng dị thường.
"Hảo, cứ làm theo cách này đi. Tuy rằng gia sư đã nghiêm mệnh Thạch mỗ phải đem tất cả Hư Linh Đan thu lấy nhưng nếu Liễu tiên tử cũng không thoải máy nhượng đi thì cũng chỉ có thể làm như thế."
Thạch Côn sau khi do dự một chút thì thở dài một hơi nói.
"Tiểu muội cũng không có ý kiến gì. Không phải tay không mà quay về cuối cùng cũng có thể cấp cho gia sư một cái công đạo rồi."
Trong mắt Liễu Thuý Nhi lãnh ý cũng chậm rãi hạ xuống, cũng chậm rãi đồng ý.
Hàn Lập thấy hai người đều không có ý tứ phản đối thì gật gật đầu rồi phân biệt hướng lên không trung ném đi hai viên đan dược.
Hai tiếng "sưu sưu" xé gió vang lên. Hai viên đan dược vàng óng ánh bắn nhanh đi, sau một cái chớp động thì phân biệt rơi xuống trước mặt hai người Liễu Thuý Nhi. Liễu Thuý Nhi nhấc tay lên đem viên đan dược quơ lấy vào trong tay còn Thạch Côn thì đột nhiên hé miệng phun ra một cỗ hoàng sắc quang hà. Quang hà vừa cuốn ra đã đem viên linh đan nhiếp vào, sau đó đại hán mới đưa dan dược từ trong quang hà thong dong xuất ra.