Đồ vật kia đồng dạng kim quang chói mắt, hình chữ nhật. Một mặt điêu khắc hình rồng, trông giống như một cái ấn tỷ gì đó. Sau khi đưa mắt nhìn đồ vật này nửa vòng thì Hàn Lập lại nhìn Liễu Thuý Nhi bên kia liếc mắt một cái. Nàng này tự nhiên hiểu được ý tứ của Hàn Lập nên bình tĩnh nhấc một tay lên, giữa lòng bàn tay trắng nõn đồng dạng cũng có một vật kim quang chớp động.
Vừa nhìn thì vật này tựa hồ có kích thước xấp xỉ với vật trong tay đại hán, một mặt có khắc một cái đồ án kim sắc chân phượng trông rất sống động. Hàn Lập sau khi xem xong thì trên mặt lộ ra vẻ trầm ngâm.
Mà lúc này, Liễu Thuý Nhi lại giải thích:
"Hai vật này được gọi là Linh Lung Thược, là vật duy nhất có thể mở kim đỉnh này ra, thiếu một thứ cũng không được. Tuy rằng hai người ta cũng không biết tình hình bên trong điện nhưng gia sư đã có nói qua Linh Lung Thược này là vật dùng để mở ra và có đến tám chín phần bên trong có chứa Hư Linh đan."
"Không sai, gia sư của ta cũng nói như thế."
Thạch Côn thấy Liễu Thuý Nhi nói ra toàn bộ cũng không che giấu gì thêm nữa, rõ ràng thừa nhận.
"Nếu như vậy, nhị vị đạo hữu cũng không ngại đem đỉnh này mở ra, nhìn xem bên trong thực sự có vật mà nhị vị tiền bối cần hay không. Đúng rồi, Hư Linh đan kia không biết có mấy khoả, nếu là hơn hai khoả thì nhị vị đạo hữu cũng không phải tranh chấp gì nữa, cứ chia đều đan dược là được."
Hàn Lập cười nói tỏ vẻ bất cần.
Nghe xong lời này, Liễu Thuý Nhi cùng Thạch Côn nhìn nhau liếc mắt một cái, ánh mắt đều có chút khác thường.
"Hàn huynh nói có đạo lý. Bảo đỉnh sớm hay muộn thì cũng phải mở ra. Thạch đạo hữu, chúng ta đều tự đem Linh Lung Thược sáp nhập vào trong đỉnh đi. Hư Linh đan kia tuy rằng tựa hồ chỉ có một viên nhưng nếu mà có hai viên thì chúng ta thật sự không cần tranh chấp nữa."
Liễu Thuý Nhi không có lo lắng nhiều cái gì, nhìn đại hán thản nhiên nói.
"Lập tức mở cái đỉnh này ra tự nhiên là không có vấn đề nhưng là Thạch Mỗ cảm thấy được hai người chúng ta không bằng đem Linh Lung Thược giao cho Hàn huynh, để Hàn đạo hữu đem vật trong đỉnh lấy ra, sau đó lại cùng nhau quyết định phân phối. Liễu tiên tử thấy thế nào?"
Thạch Côn tựa hồ có ý nghĩ đó nên nhếch miệng nói ra làm cho nữ tử này ngẩn ra, trong lúc nhất thời nàng ta thật sự không biết phải nói như thế nào cả.
"Như thế nào, Liễu tiên tử đối với Hàn huynh không tin tưởng sao?"
Đại hán trên mặt hiện ra một tia quỷ dị hỏi.
"Hàn huynh thần thông quảng đại, nếu trợ giúp hai người chúng ta đến tận đây thì muội tự nhiên là không có ý kiến gì. Hàn huynh, tiếp lấy Linh Lung Thược này."
Liễu Thuý Nhi phản ứng cũng rất nhanh, tâm niệm đảo mấy vòng thì liền khẽ cười đưa ra quyết định.
Phượng Linh Lung Thược liền hướng về phía Hàn Lập bay đến. Bên kia Thạch Côn cũng cười lạnh một tiếng rồi không chút do dự cầm vật trong tay ném đi. Hàn Lập vung tay áo bào lên cuốn lấy hai vật này. Thanh quang chợt loé rồi hai cái Linh Lung Thược nọ đồng thời rơi vào tay hắn, hắn xem xét kỹ vật trong tay rồi lại nở nụ cười khổ.