"Thì ra là thế. Nhưng Thạch mỗ cũng có sứ mệnh trong người. Đối với Hư Linh đan cũng không thể nhường cho đạo hữu được. Như vậy đi, ngoại trừ Hư Linh đan ra thì mấy thứ đồ vật còn lại tại hạ đều tặng cho tiên tử. Tiên tử không cần cùng Thạch mỗ tranh giành nữa. Hơn nữa sau này gia sư nhất định bồi thường khác đối với Thải tiền bối."
Thạch Côn vừa nghe Liễu Thuý Nhi nói vậy thì cười hắc hắc đáp lại nhưng thanh âm lại có vài phần âm trầm.
"Thạch đạo hữu nói vậy là có ý tứ gì. Đây không phải là lặp lại lời của tiểu muội sao? Khẩu lệnh của gia sư đã rất rõ ràng, Hư Linh đan là vật bắt buộc phải có. Nếu đạo hữu chịu lui một bước mà nói thì tiểu muội có thể thay gia sư làm chủ, đem trấn tộc chi bảo của Tinh Tộc chúng ta, Tinh Nguyệt Dịch tặng cho một lọ. Linh dịch này đối với Thạch Kiến Tộc mà nói, ý vị như thế nào thì thiết nghĩ Thạch huynh hẳn là rất rõ ràng. Linh dịch cho dù quý tộc thánh giai tồn tại cũng cầu mà không được..."
Liễu Thuý Nhi mâu quang phát lạnh nhưng ngữ khí ngược lại càng trở nên hoà ái hơn.
"Tinh Nguyệt Dịch?"
Vừa nghe thấy cái tên này, sắc mặt Thạch Côn hơi đổi, có chút ngoài ý dự liệu, theo bản năng cũng thực sự có vài phần động tâm nhưng hắn lập tức nhớ tới vẻ mặt của Đoạn Thiên Nhận trước khi xuất phát có phân phó nói thì trong lòng giật mình rồi lập tức đem ý niệm này ném lên chín tầng mây. Lúc này hắn liên tục lắc đầu cự tuyệt nói:
"Không được. Ngay cả tại hạ phi thường muốn có được Tinh Nguyệt Dịch nhưng nếu không có Hư Linh đan mà nói thì sau khi rời khỏi đây Thạch mỗ làm như thế nào để hướng gia sư giao cộng đạo. Việc này tuyệt không thể."
"Nói như vậy là Thạch đạo hữu một tia ý lui nhường cũng không có."
Ngữ khí của Liễu Thuý Nhi có chút bất hảo nhưng lúc này đây Thạch Côn cũng không nói gì, chỉ thấy sắc mặt lãnh đạm nhìn Liễu Thuý Nhi. Ý tứ của hắn tự nhiên rất là rõ ràng.
Liễu Thuý Nhi kế tiếp cũng không có nói gì nữa nhưng mâu quang đồng dạng dần trở nên băng hàn. Không khí giữa hai người chợt trở nên ngưng trọng dị thường. Hàn Lập nhìn thấy cảnh này thì không khỏi nhíu mày lại.
"Nhị vị đạo hữu làm cái gì thế! Tại hạ tuy rằng không biết Hư Linh đan rốt cục là có hiệu dụng kinh người như thế nào mà có thể khiến cho hai vị tiền bối đều nhất định phải có. Nhưng bây giờ nhị vị còn chưa thấy đan dược này mà đã giương cung bạt kiếm thì chẳng phải là quá sớm hay sao?"
Hắn bỗng nhiên thản nhiên nói.
"Hàn huynh nói rất đúng."
Thạch Côn thần sắc vừa động mở miệng nói mà Liễu Thuý Nhi nghe vậy thì trong đôi mày liễu cũng hiện lên một tia dị sắc.
"Nếu nhị vị tiền bối đã khẳng định là trong điện có Hư Linh đan kia thiết nghĩ cũng là thong qua manh mối khác mà đưa ra phán đoán như vậy. Nhưng bên trong tình hình thật sự rốt cục là như thế nào thì là một chuyện khác. Nhị vị sao không đi vào, trước tiên xác nhận bảo vật đã sau đó có quyết định như thế nào cũng không muộn."