"Bất quá trong số chúng ta thì thần thông của Hàn huynh là đứng đầu, khi bài trừ cấm chế tại chủ điện này thì mong rằng Hàn huynh có thể bỏ thêm một phần khí lực."
Thạch Côn nghe khẩu khí của nữ tử này thì ánh mắt chợt loé lên rồi cũng bỗng nhiên cười nói.
"Thần thông lớn nhất a? Tại hạ cũng không dám tự nhận như vậy nhưng nhị vị cứ yên tâm, lúc nữa Hàn mỗ tự nhiên sẽ dốc toàn lực."
Hàn Lập gật nhẹ đầu, thần sắc không đổi đối đáp lại.
Thấy Hàn Lập đáp ứng, Liễu Thuý Nhi và Thạch Côn nhìn nhau một cái, thần sắc đều vì đó mà thả lỏng. Hai người tuy rằng đều là hạng người tâm cao khí ngạo nhưng sau khi trải qua một phen dày vò trên sơn đạo cộng thêm việc phải cưỡng ép bài trừ huyễn thuật nên một thân pháp lực đã tiêu hao hơn non nửa.
Nếu không có Hàn Lập với thần thông sâu không lường được này hiệp trợ thì việc bài trừ cấm chế tại chủ điện thật đúng là không phải việc hai người hắn nhất thời nửa khắc có thể làm được, mà bọn họ cũng không lo lắng sau khi bài trừ cấm chế xong thì Hàn Lập sẽ bỗng nhiên trở mặt.
Dù sao khi tới đây thì bọn họ đều còn phải trở về Vân thành, nơi đó có Thải Lưu Anh cùng Đoạn Thiên Nhận đang ở trong thành đợi bọn hắn nên tự nhiên là không cần lo lắng về sau.
Nếu đây chỉ là một chuyến đi tầm bảo bình thường thì việc dọc đường đi Hàn Lập biểu hiện ra các loại thần thông đủ khiến cho hai người bọn họ sớm nảy sinh tâm lý kiêng kỵ cùng phòng bị chứ đâu có chỉ có chút ghen tỵ trong lòng đơn giản như thế. Bất quá trái lại nếu Hàn Lập không biểu hiện ra sự cường đại của mình thì sau khi cấm chế mở ra và tìm bảo vật thì bọn Thải Lưu Anh cần thì hai người bọn họ còn có tuân thủ thoả hiệp chia chác bảo vật trước đây hay không đồng dạng là hai chuyện khác nhau.
Lúc này Liễu Thuý Nhi cùng Thạch Côn kiêng kỵ thần thông của Hàn Lập, hai người tự tính toán cho dù có liên thủ với nhau thì cũng không nhất định là đối thủ của hắn nên tự nhiên sẽ không chủ động trở mặt.
Hàn Lập mặc dù nắm chắc việc lấy lực mà trảm sát hai người nhưng thứ nhất bản thân cũng không nguyện chủ động huỷ hoại lời hứa để tránh việc đạo tâm không ổn định, sinh tâm ma về sau. Thứ hai là kiêng kỵ Thải Lưu Anh cùng Đoạn Thiên Nhận nên cũng không có nổi lên tâm tư gì khác.
Trong loại tình hình này, ba người vẫn miễn cưỡng duy trì một thế cục tương đối ổn định cân bằng nhưng cân nhắc đến việc Giác Xi Tộc đang ở phụ cận khuấy động nên việc tìm kiếm bảo vật tự nhiên càng sớm càng tốt. Cái này cũng là do hai người Liễu Thuý Nhi vừa bài trừ ảo thuật xong, cho dù biết cấm chế tại chủ điện này không giống như bình thường nhưng vẫn có ý tưởng cầu may mà thử một lần.
Kết quả là cấm chế chi lực so với dự liệu của bọn họ còn muốn lợi hại hơn ba phần, trước sau đã phá huỷ bảo vật song chuỳ cùng ngân kính của Liễu Thuý Nhi và Thạch Côn. Hai kiện bảo vật này tuy không phải là bảo vật có uy năng đứng đầu trong số những bảo vật của bọn họ nhưng tuyệt là bảo vật được ưu dùng nhất, sử dụng cực kỳ thuận tay.