Bàn tay lại giương lên, mấy đạo phù lục kích bắn ra, chợt loé lên rồi dán lên trên ngọc hạp. Cấm chế chi lực một chút đã đem toàn bộ hộp ngọc vây vào trong đó. Tay áo bào Hàn Lập lại phất lên một cái rồi một mảnh thanh hà cuộn ra, hộp ngọc nhất thời không tiếng động biến mất ở trong quang hà, bộ dáng đã bị Hàn Lập thu lại.
Từ lúc kiếm ti phun ra đến lúc thu hồi hộp ngọc, cả quá trình xảy ra mau lẹ như lôi hoả điện quang, chỉ một cái hô hấp là liền hoàn thành. Lúc này Hàn Lập mới thở ra một hơi, sắc mặt đẹp hơn vài phần. Hắn đưa mắt nhìn dược viên vừa mất đi một đoá hoa thì không do dự nữa, xoay người hướng dược viên kế tiếp đi đến.
Vì vậy tám gốc linh dược kế tiếp cùng đều được hắn dùng thủ đoạn như thế hái xuống. Hàn Lập đều dùng kiếm quang cắt xuống, sau đó nhanh chóng đóng băng lại và sử dụng cấm chế phù lục giam cầm lại. Sau nhiều thủ đoạn như vậy cuối cùng cũng không khiến cho số linh dược còn lại tự diệt.
Cho dù bên trong chúng vẫn có cấm chế gì đó nhưng chỉ cần trước tiên có thể ức chế giông cho kích phát thì liền có khả năng mang về chậm rãi nguyên cứu. Hắn tự tin là chỉ cần có đủ thời gian thì vẫn có thể chậm rãi phá tan cấm chế. Bất quá đên phiên một loại linh dược cuối cùng là một toà ngân sắc đài sen phiêu phù ở trên con suối kia thì lại gặp đại phiền toái.
Kiếm ti sau khi trảm lên cuống toà sen to cỡ ngón tay thì lại bộc phát ra một đoàn ngân mang chói mắt rồi bị hất ra mà đài sen một li cũng không động! Hàn Lập tự nhiên là ngẩn ra.
Sau khi nhìn đài sen đánh giá cẩn thận vài lần thì hắn nhướng mày rồi mười ngón tay nhắm ngay phía đài sen liên tiếp bắn ra. Mười đạo thanh ti phá không bay ra nhưng trên đường đi lại bỗng nhiên hợp lại mà trực tiếp thành một đạo quang mang trong suốt trảm tới trên đài sen.
Một màn đồng dạng phát sinh. Cả đoá ngân liên đều thả ra ngân quang chói mắt, thanh quang quét tới một cái nhưng lại phát ra thanh âm vù vù rồi tấc tấc vỡ vụn ra, cứ như vậy mà biến thành tro bụi. Khoé mắt Hàn Lập không khỏi chợt co rụt lại. Ngân sắc đài sen này rốt cục là linh vật gì mà có thể cứng rắn đến nghịch thiên như thế.
Hắn tự nghĩ kiếm ti do Thanh trúc phong vân kiếm biến thành sắc bén dị thường, cho dù là Hợp Thể kỳ tồn tại cũng không dám dùng thân thể ngạnh kháng một trảm này nhưng vật trước mắt chẳng những đem kiếm ti hất văng ra mà thậm chí còn có thể dùng sức phản chấn tiêu diệt, thật sự là khó có thể tin được.
Ánh mắt Hàn Lập đảo quanh ngân sắc đài sen một vòng sau đó chợt loé lên mà lại rơi xuống dòng suối phía dưới. Con suối này hiển nhiên không phải là linh tuyền bình thường vì chẳng những nước trong suốt lộ thấu đáy mà phía dưới ẩn hiện có bạch sắc linh khí nhè nhẹ không ngừng từ trong nước thoát ra.
Ở phía đáy con suối, thân cây sen to cỡ cánh tay tiểu hài nhi đang nằm ở nơi đó, màu sắc đồng dạng cũng là màu bạc giống như không nhiễm một hạt bụi trần. Ánh mắt Hàn Lập ngưng trọng lại rồi dùng pháp mục nhìn bộ rễ trắng noãn như ngọc của đài sen, bộ rễ này lại không có ăn sâu xâm nhập vùng phía dưới lớp đất bùn mà là cuộn lại thành một búi phiêu phù bên cạnh, giống như một cái ngân sắc vụ đoàn.