Bất quá, ảo trận tại quảng trường kia cũng không phải là loại bình thường. Hai người này nếu không có thủ đoạn đặc thù thì tuyệt không trong khoảng thời gian ngắn mà thông qua được. Nhưng cho dù là như thế thì thời gian dành cho bọn họ cũng không nhiều lắm, tối đa chỉ điều tra được một vài chỗ mà thôi.
Hàn Lập sau khi cân nhắc như thế thì ánh mắt nhìn sang hai nơi thiên điện khác quét qua vài lần, bộ dáng hơi có vẻ lưỡng lự không quyết. Bỗng nhiên, trong mắt hắn tinh quang chợt loé rồi nhìn về phiến lầu các đỉnh thai phía sau chủ điện kia. Nơi đó có cây xanh biếc, khắp nơi được một cỗ mộc linh khí nồng đậm bao phủ, hơn nữa trong mỗi cơn gió nhẹ thổi tới đều ẩn hiện có chút dược hương lẫn ở trong đó.
Hàn Lập thở dài một hơi, trong lòng không khỏi thầm mắng chính mình là một tiếng "ngu ngốc". Đối với tu luyện giả mà nói, dược viên là cái mà khẳng định là mỗi một động phủ phải có. Nơi đây chính là tiên nhân di lưu chi địa, nghĩ đến dược viên khẳng định là phải có tồn tại. Mà các bảo vật khác dù có thì sao có thể so sánh với linh dược của Tiên giới chứ.
Chỉ cần có thể tìm được linh dược thích hợp mà hắn lại có cái bình nhỏ thần bí nọ thì có thể đem linh dược đó mà nhân ra số lượng lớn, cái này so với bảo vật gì đó thì đều mạnh hơn gấp trăm lần. Chỉ cần lấy linh khí từ xa xa lan đến đây thì xem ra dược viên này rõ ràng là nằm ở giữa phiến lầu các đỉnh thai kia.
Sau khi trong lòng nghĩ thông suốt, Hàn Lập không hề chần chờ nữa, lúc này mang theo cự viên khôi lỗi hoá thành một làn khó nhẹ nhàng bay thẳng đến mặt sau chủ điện. Lấy tốc độ đáng sợ của Hàn Lập chỉ trong một chén trà nhỏ công phu sau hắn đã đến nơi. Tuy rằng không biết vị trí chuẩn xác của dược viên nhưng căn cứ theo mức độ đậm nhạt của mộc linh khí thì có thể phân biệt được dễ dàng.
Hắn cũng không quản trên đường đi có những toà kiến trúc gì, chỉ sau mấy cái chớp động thì đã đến một chỗ bằng phẳng phía trước một gian lầu các ba tầng. Ở chỗ này rõ ràng là có một mảnh vườn rộng một mẫu, dược hương đúng là từ bên trong này phát tán ra. Bất quá cả toà dược viên này đều bị một cái ngũ sắc tử kim quang trụ bao quanh, từ đó toả ra một mảnh ngũ sắc quang tráo bao phủ lấy nó. Hàn Lập thấy cảnh này thì không khỏi nhíu mày.
Pháp trậ này là đại hình pháp trận, thoạt nhìn so với cấm chế ở trên cửa mật thất lúc trước thì đã thấy có chút khó giải quyết nhưng đối với loại phòng hộ cấm chế này thì hắn tự hỏi lại lại có vài phần tự tin. Sau khi hơi trầm ngâm, hắn liền một tay bấm quyết há miệng phun ra một đoàn ngân sắc hoả cầu. Trong ngân sắc hoả cầu có một tiếng thanh minh truyền ra.
Hoả cầu ngân quang chợt loé lên rồi biến ảo thành một con ngân sắc hoả điểu bay ra. Đúng là Phệ Linh Thiên Hoả hoả điểu. Hoả điều này tối am hiểu thôn phệ các loại linh diễm linh lực, đối với việc bài trừ cấm chế này mà nói tự nhiên là có diệu dụng không thể tưởng được.
"Đi!"