Hàn Lập vừa thấy cánh cửa này thì thần sắc vừa động nhưng không chút do dự thân hình vừa động hoá thành một đoàn hư ảnh mơ hồ rồi biến mất tại chỗ không thấy. Ngay sau đó, ngay trước quang môn có thanh ảnh chợt loé lên rồi Hàn Lập đã tiến nhập vào trong đó mà con cự viên khôi lỗi kia thân hình cũng nhoáng lên một cái rồi cũng theo sát đi vào.
Cơ hồ ngay lúc khôi lỗi biến mất bên trong quang môn thì hắc lam sắc quang cầu đang lơ lửng tại chỗ trong hư không chợt phát ra một tiếng kêu vù vù rồi mặt ngoài có quang mang kỳ lạ lưu chuyển một trận và hoá thành một đoàn hào quang chói mắt bạo liệt nổ tung ra. Ti võng nguyên bản đang bao phủ cả quảng trường lúc này một chút dấu hiệu cũng không có cứ thế mà tấc tấc vỡ vụn ra mà hoá thành vô số điểm linh quang tán loạn tiêu thất.
Ngay sau đó, cái quang môn cao lớn kia có bạch quang chợt hiện vài cái rồi không gian phụ cận vặn vẹo mơ hồ mà cũng biến mất không thấy. Quang cảnh trong sân hết thảy toàn bộ đều khôi phục như lúc ban đầu. Hàn Lập và con cự viên kia đã biến thành hư vô, giống nhưu chưa từng bao giờ đi vào nơi đây.
Cùng lúc đó, ngoài cửa điện, chỗ thềm đá, Thạch Côn chỉ còn cách đỉnh núi bất quá hơn trăm bậc, lúc này hắn đã có thể mơ hồ nhìn thấy cái bóng lớn của cửa điện. Mà Liễu Thuý Nhi cũng tiến tới thêm được mấy trăm bậc nữa. Hai người mặc dù biết Hàn Lập đã tiến nhập vào cung điện nhưng thần sắc ngược lại vẫn rất bình tĩnh.
Hàn Lập hai mắt híp lại rồi một lần nữa mở ra nhìn rõ ràng cảnh vật trước mắt mình. Sau khi từ trong quang môn đi ra lúc này thân hắn đang ở trong một toà Tử kim đại điện phía trước.
Cửa chủ điện nhìn như bình thường, đồng dạng chỉ dùng tài liệu bình thường tạo thành, hơn nữa hoa văn khắc trên đó còn có một chút tục tằn đơn giản, phía trên đại môn có một cái bảng hiệu thật lớn, dài phải đến tám trượng, trên mặt có viết mấy chữ kim sắc cổ văn. Hàn Lập ngưng thần nhìn tới, sau khi nhìn kỹ thì trong lòng không khỏi vừa động.
Số cổ văn này tuy rằng không thể hiểu được nhưng so với Ngân khoa văn thì không sai biệt lắm, cái này hẳn là Kim Triện Văn kia không sai. Đáng tiếc tại Linh giới người biết Kim Triện Văn thật sự rất thưa thớt, hắn thuỷ chung vẫn không có cơ hội học tập được. Nếu không từ mấy chữ cổ văn này mà có thể nhìn ra được một ít thông tin gì, trong lòng Hàn Lập cân nhắc như thế mà ánh mắt lại nhằm đại môn liếc mắt một cái rồi liền dùng thần niệm thúc giục cự viên khôi lỗi một bên.
Khôi lỗi này đi nhanh về phía trước, sau khi đi qua mấy cái cầu thang thi đi ra đến cửa chủ điện, hai tay nó nhấc lên rồi ấn về phía cửa, chuẩn bị cùng cách lúc trước mở ra đại môn cung điện nhưng là lúc này, mưu tính của Hàn Lập hiển nhiên là không thành.
Hai tay cự viên vừa tiếp xúc với cửa điện nhìn như bình thường thì đột nhiên phía trên cửa truyền đến vài tiếng sấm động trầm thấp, tiếp theo là thanh âm ầm ầm long liên miên truyền đến và một cỗ khí tức huỷ thiên diệt địa từ trên cửa tràn đến.