Hắn đợi đến khi hấp lực dưới chân bắt đầu yếu đi đến trình độ nhất định sau đó lại từng bước bước đi, tiếp theo lại dừng lại một hồi lâu. Cứ như vậy, cuối cùng mười tầng thềm đá cuối cùng cũng đã tiêu phí của Hàn Lập đến nửa khắc thời gian nhưng cuối cùng cũng đã đi đến.
Cơ hồ ngay khi hai chân mới vừa bước lên đỉnh ngọn núi thì Hàn Lập cảm thấy hấp lực dưới chân cơ hồ không còn tồn tại nữa, thân hình trở lại cực kỳ nhẹ, giống như không cần sử dụng pháp lực mà một mạch trực tiếp phi lên. Hàn Lập thở dài một hơi, kim giáp mơ hồ trên người cũng trong nháy mắt chợt loé lên mà tiêu thất.
Hắn quay đầu lại nhìn, bộ dáng như Đại Phật nhìn xuống chúng sinh. Lúc này đây chỉ thấy Thạch Côn còn đang cách xa mấy trăm bậc mà há mồm thở hổn hển nhìn Hàn Lập, vẻ mặt buồn bực không thôi. Còn Liễu Thuý Nhi thì còn cách đó hơn hai nghìn bậc, chỉ có thể nhìn thấy một cái điểm đen nhỏ mà thôi.
Cũng may hai người biết tuy rằng để cho Hàn Lập chiếm tiên cơ nhưng tử điện này to lớn như thế, hơn nữa ai biết bên trong còn có cấm chế lợi hại nào nữa hay không nên cũng không e ngại tất cả bảo vật đều bị đối phương lấy hết.
Hàn Lập mỉm cười, biết thời gian hai người lên tới đỉnh núi còn phải rất dài nên cũng không nói gì nữa mà quay lại hướng về tử điện trước mặt đi tới. Cách hắn hơn mười trượng rõ ràng là một cái cửa điện cao hơn mười trượng đứng ở nơi đó. Cửa này hai cánh đóng chặt, mặt ngoài có khảm hơn mười khoả đại tinh thạch màu sắc khác nhau, ở bên cạnh thì có khắc vô số hoa văn rối rắm phức tạp, được sắp xếp theo một trình tự nào đó.
Hàn Lập đứng ở cửa điện cẩn thận nhìn quanh vài lần sau đó ánh mắt chợt loé lên, trên mặt hiện ra một tia kỳ quái. Hắn mới phát hiện ra, hơn mười khoả đại tinh thạch to cỡ nắm tay kia chính là mười khối cực phẩm linh thạch quý hiếm dị thường, thậm chí so với "Cực phẩm linh thạch" của linh giới thì còn muốn tinh thuần hơn một bậc.
Hàn Lập trong miệng "chậc chậc" vài tiếng, ánh mắt thu lại rồi rơi xuống bức tường bên cạnh cửa điện. Bức tường này không biết dùng loại tài liệu nào xây dựng thành nhưng cao năm sáu trượng, từ thân tường tản ra hào quang màu tím mênh mông quái dị, mặt ngoài còn ẩn hiện một đám phù văn lớn nhỏ không đồng nhất màu bạc.
Hàn Lập khoé miệng nhếch lên, chỉ liếc mắt một cái hắn đã nhìn ra đám phù văn này chính là Ngân khoa văn hắn vốn đã quen thuộc dị thường.
"Nơi đây quả nhiên là nơi ở của tiên giới tiên nhân!"
Hàn Lập trên mặt nhìn như bình tĩnh nhưng trong lòng lại kịch liệt quay cuồng, ánh mắt nhìn về phía cung điện dần trở nên nóng bỏng như lửa đốt. Trên người hắn mặc dù cũng có nhiều loại dị bảo, hơn nữa theo bước đường tu luyện tới nay thì cũng gặp nhiều loại kỳ ngộ nhưng tưởng tượng trong cung điện này có thể có lưu giữ bảo vật của tiên nhân thì trong lòng vẫn hưng phấn đến mưc có chút khó có thể tự kiềm chế mình.
Khó trách Thải Lưu Anh cùng Đoạn Thiên Nhận hai người đều khẳng định nơi này nhất định có đan dược hỗ trợ bọn họ đột phát bình cảnh thánh giai. Thiết nghĩ lấy thực lực đại thần thông của tiên giới tiên nhân thì việc luyện chế ra một ít đan dược hữu dụng đối với người hạ giới tất nhiên là chuyện tình dễ dàng.