"Như vậy Hàn mỗi liền đa tạ nhị vị đạo hữu đã nhường cho..."
Hàn Lập hướng về hai người ôm quyền cười dài nói.
"Việc này là việc nhỏ, trước mắt nếu đã phá được cấm chế rồi thì bọn ta hay là nên mau chóng tiến vào bên trong tìm bảo vật thôi. Chỉ cần bọn ta thực sự có thể tìm được mấy thứ đồ vật gia sư cùng Đoạn tiền bối cần kia thì sau khi ra ngoài tự nhiên sẽ có ưu đãi lớn lao."
Liễu Thuý Nhi thần sắc ngưng trọng nói.
Theo sau nàng đem chiếc phiên kỳ màu xám thu lại sau đó liền hoá thành một đạo lam quang hướng xuống phía lỗ thủng bắn đi. Thạch Côn thấy vậy cũng không dám chậm trễ hoá thành một đoàn hoàng quang theo sát sau đó.
Hàn Lập không chút hoang mang, ngẩng đầu nhìn bốn phía, hai mắt híp lại quét qua một lần, sau khi xác định không có vấn đề gì thì thân hình mới vừa động từ từ nhằm xuống phía dưới đuổi theo.
Lúc này Liễu Thuý Nhi và Thạch Côn đã độn quang bay đi trước một bước tiến vào trong động khẩu. Hàn Lập bất động thanh sắc bay vào trong lỗ thủng thật lớn màu nhũ bạch này thì thấy bốn phía đột nhiên hiện ra một đoàn quang hà diễm lệ nhằm phía hắn kéo đến. Trong lòng hắn cả kinh, trên người thanh quang chợt loé rồi một tầng hào quang trong suốt hiện ra đem thân hình bảo hộ ở trong đó.
Nhưng đám quang hà diễm lệ này sau khi bao lấy Hàn Lập thì lập tức ngưng tụ thành một đám phù văn, sau đó vây quanh Hàn Lập quay tròn vừa chuyển mà hình thành một cái ngũ sắc quang trận nhỏ. Thân hình hắn vừa lúc đứng giữa trung tâm quang trận này. Tiếp theo từ trong quang trận nổi lên thanh âm vù vù rồi từng trân không gian dao động hiện lên.
Hàn Lập thấy vậy thì trên mặt biểu tình lại có vẻ bình tĩnh, hai tay vẫn chắp sau lưng, bộ dáng không hề có ý tứ muốn ra tay đánh tan quang trận này. Quả nhiên ngay sau đó, từ quang trận bỗng nhiên có ngũ sắc linh quang đại phóng. Hàn Lập chỉ cảm thấy cảnh sắc bốn phía chợt trở nên mơ hồ, đầu óc hơi mê muội một chút thì thân hình liền biến mất trong quang trận.
Ngay sau đó, mi mắt Hàn Lập vừa động giương đôi mắt lên thì phát hiện ra chính mình đang ở tại trên một cái đài cao xa lạ. Cả toà đài cao đều dùng đá tảng thật lớn tu kiến thành, mặt ngoài có nhiều hoa văn nhưng trình độ chưa thể nói là tinh mỹ gì mà làm cho người ta cảm thấy một loại cảm giác thô sơ nguyên thuỷ.
Mà dưới chân hắn là một cái truyền tống trận đường kính khoảng hai trượng, cách đó không xa có một cái cầu thang dẫn thẳng xuống dưới đài. Hàn Lập đưa mắt nhìn qua truyền tống trận cùng bãi đá một cái rồi liền lập tức ngẩng đầu cẩn thận nhìn quanh bốn phía.
Giờ phút này hắn giống như đang ở trong một không gian khác, trên không trung chẳng những thái dương rất cao xa mà bầu trời thì vạn dặm không mây, xanh thẳm dị thường, trên mặt đất bốn phía lại tràn ngập các loại kỳ hoa dị thảo, thi thoảng còn có một cơn gió nhẹ thổi qua khiến cho trong không gian tràn ngập hương thơm hoa cỏ.