Phía dưới, Liễu Thuý Nhi thấy Hàn Lập và Thạch Côn không nói gì liền đưa một tay vỗ lên vòng trữ vật một cái. Ngũ sắc quang mang chợt loé lên rồi một cái ô nhỏ nhìn diễm lệ dị thường hiện ra trong tay. Cái ô này dài bất quá nửa thước nhưng phía trên phát ra năm loại ánh sáng, mười loại màu sắc, nhìn rất đáng chú ý. Thạch Côn tựa hồ nhận ra bảo vật này nên thần sắc vừa động.
Liễu Thuý Nhi ngưng trọng đem vật này ném lên không trung. Nhất thời bảo vật này hoá thành một đoàn ngũ sắc linh quang hướng lên trời cao bắn đi, sau mấy cái chớp động thì biến mất trên trời cao vô tung vô ảnh. Một lát sau, một mảnh ngũ sắc quang hà từ trên không trung rọi xuống đem hết thảy trong phạm vi mười dặm bao trùm vào bên trong.
Ở trong quang hà xuất hiện một đám phù văn lớn nhỏ không đồng nhất như ẩn như hiện, sau khi loé lên vài cái thì tán loạn biến mất không thấy. Tiếp theo khắp nơi quang hà nhất thời như trong suốt mơ hồ rồi cuối cùng biến mất vô ảnh vô tung. Hàn Lập thấy vậy thì hai mắt nhíu lại dùng thần niệm đảo qua. Kết quả khi thần niệm vừa bay đến nơi quang hà biến mất thì liền lập tức bị một đạo lực lượng vô hình hất bắn ngược quay về. Có vẻ như một phương thiên địa này đều bị ngũ sắc tiểu tán kia cấm cế phong bế lại.
Nhưng lúc này Liễu Thuý Nhi vẫn chưa dừng tay. Trênn gười nàng hào quang chợt loé rồi hơn mười cân trận kỳ kim quang chói mắt từ trên người bay ra. Mỗi cây đều tinh xảo dị thường, mặt ngoài lấp loé phù văn dày đặc. Đám phù văn này sau khi xoay quanh một trận thì liền hoá thành kim mang chui vào trong hư không bốn phía. Nhất thời hơn mười đạo kim sắc quang trụ phóng lên cao, lại chợt loé rồi biến mất không thấy, đồng thời trong không gian lại xuất hiện một đạo sóng dao động như có như không, mỏng manh dị thường.
Thấy vậy, Liễu Thuý Nhi trong lòng buông lỏng, nhìn hai người Hàn Lập cười giải thích nói:
"Cái Tị không tán này là một kiện chí bảo đắc ý nhất của gia sư, nó có thể che đậy toàn bộ linh áp dao động phát ra lúc bọn ta bài trừ cấm chế. Còn bộ trận kỳ tạo thành Kim Đô Cấm Linh trận kia là vật gia sư vì chuyến đi này mà luyện chế ra, đây là một kiện phòng ngự trận kỳ. Cho dù thánh giai sơ kỳ tồn tại công kích vào pháp trận này thì nó cũng có khả năng ngăn cản được nhất thời, nửa khắc."
"Hảo! Nếu Liễu tiên tử đã làm như thế thì Thạch mỗ cũng sẽ bố trí thêm một ít tiểu vật."
Thạch Côn ánh mắt chợt loé lên rồi cười nhẹ nói.
Theo sau đại hán hé miệng phun ra hơn mười đoàn hôi quang! Trong mỗi đoàn hôi quang có một viên hoàn màu đen, tổng cộng có mười ba viên, sau khi vây quanh đại hán bay vù vù một trận thì cũng đồng dạng nhoáng lên một cái mà quỷ dị biến mất.
"Âm phách tử mẫu hoàn! Đoạn tiền bối lại đem chí bảo này giao cho Thạch huynh."
Liễu Thuý Nhi liếc mắt một cái liền nhận ra đám viên hoàn này, ánh mắt chợt co rụt lại.
"Tử mẫu hoàn này không có công hiệu gì khác ngoại trừ khả năng chuyên đả thương hồn phác nguyên thần. Không kịp đề phòng thì ngay cả thánh tộc cũng bị trọng thương. Cái này vừa lúc phối hợp với tiên tử làm thành thủ đoạn bổ sung mà thôi."