"Tuy gia sư tuy không có nói tỉ mỉ nhưng hơn phân nửa là như thế."
Liễu Thuý Nhi gật gật đầu nói.
"Hảo! Không nghĩ tới lần này còn có thể kiến thức được Thái Ất thanh quang đại danh đỉnh đỉnh. Chuyến đi này ngay cả không lấy được bảo vật thì cũng không tính là tệ."
Hàn Lập khẽ thở ra một hơi, khoé miệng bỗng nhiên nổi lên vẻ tươi cười nói mà Liễu Thuý Nhi đang nhìn một đoàn bạch hà phía dưới, trong mắt cũng lộ ra vẻ trầm ngâm.
Đột nhiên một tay nàng vừa lật, trong tay bỗng nhiên có thêm một cái phi xoa màu đỏ đậm, chỉ thấy cổ tay nàng khẽ uốn rồi phi xoa đã hoá thành một đạo xích mang bắn ra. chỉ chớp động một cái xích mang trong nháy mắt đã tới phía trên bạch sắc quang hà sau đó loé lên mà chui vào trong đó. Đúng lúc này, xích mang bỗng nhiên run lên rồi phi xoa ngay sau gào lên một tiếng mà vỡ ra làm bảy tám mảnh giống nhau như bị bảy tám thanh thần binh vô hình đồng thời trảm tới, dễ dàng đem vật này chém nát.
Mảnh vỡ của phi xoa càng rơi xuống thì lại càng gặp nhiều công kích, cuối cùng hoá thành vô số điểm xích quang hoàn toàn bạo liệt ra mà biến mất không thấy. Hàn Lập thấy một màn này thì khoé miệng đang tươi cười chợt tắt ngấm, thần sắc có chút ngưng trọng.
Vừa rồi thần niệm của hắn quét xuống nhưng không thể cảm ứng được hình thể của Thái Ât thanh quang nhưng cũng may trước đó hắn đã vận dụng Minh Thanh linh mục nên ở trong đồng tử lam mang chớp động, trong sát na phi xoa bạo liệt bị chém nát mơ hồ nhìn thấy mấy chục đạo hư ảnh chém lên trên. Mấy thứ này, cho dù là ở trong linh mục cũng mơ hồ dị thường, bộ dáng toàn thân trong suốt. Xem ra mấy thứ này là tướng mạo sẵn có của Thái Ất thanh quang.
"Thái Ất thanh quang này quả nhiên là quỷ dị."
Liễu Thuý Nhi không biết dùng phương pháp nào mà giống như cũng có thể cảm ứng được hư ảnh quang này, không khỏi thở dài một hơi nói.
Hàn Lập nghe vậy thì đuôi lông mày vừa động, cánh tay vừa nhấc, theo sau đó từ trong cỗ tay áo bay ra một đạo thanh quang. Thanh quang này đồng dạng xoay quanh một cái rồi nhằm phương hướng nọ rơi xuống. Đây rõ ràng là một thanh phi kiếm dài chừng một thước màu xanh, một trong những thanh Thanh Trúc Phong Vân Kiếm.
Thế rơi của phi kiếm này cực kỳ mau lẹ, chỉ thoáng một cái đã đến phía trên bạch hà vài chục trượng. Trong mắt Hàn Lập lam mang khẽ chớp chăm chú nhìn xuống phía dưới không nháy mắt. Kết quả chỉ thấy mấy chục đạo hư ảnh tế ti hiện lên bốn phía phi kiếm sau đó loé lên mà cũng trảm tới trên phi kiếm. Một trận thanh âm va chạm chói tai phát ra!
Mặt ngoài phi kiếm thanh quang liên tục loé ra, nó bằng vào sự cứng rắn của bản thân mà trong lúc nhất thời vẫn bình yên vô sự nên vẫn lao nhanh xuống. Mắt thấy nó sẽ tiếp cận đến bạch hà thì trong nháy mắt này số lượng hư ảnh bốn phía phi kiếm chợt tăng lên gấp mấy trăm ngàn lần rồi đồng thời nhằm phi kiếm cuồn cuồn lao tới. Đến lúc này thì thanh phi kiếm rốt cục đã không thể chống đỡ được, sau một tiếng vang trầm thất thì tấc tấc vỡ vụn ra, hoá thành một đoàn thanh mang nổ tung ra.