Chỉ thấy kim quang chợt loé lên, Phệ Kim Trùng đối với quang hà phía trước nhìn như không tháy mà vọt vào, ngay sau đó cùng hơn một ngàn con ngân sắc phi trùng cắn xé lẫn nhau. Số lượng Phệ Kim Trùng bất quá chỉ bằng một phần mười ngân sắc phi trùng mà thôi nhưng hình thẻ lại lớn hơn đối phương mấy lần, hơn nữa vô luân là về trình độ mạnh mẽ của thân thể hay là năng lực thôn phệ thì lại viễn siêu đám đối thủ này.
Ngân trùng vô luận là cuồng trảo hay là răng nanh dù có hung hăng cắn lên trên vỏ Phệ Kim Trùng thì một tia dấu vết cũng không lưu lại. Mà Phệ Kim Trùng chỉ cần cắn xé vài cái là đã dễ dàng đem đối thủ cắn nát thành vô số mảnh, sau đó thuần thục đen nuốt vào trong bụng.
Theo số lượng thì cơ hồ là mấy con ngân trùng đồng thời công kích một con Phệ Kim Trùng nhưng đảo mắt một cái, hơn phân nửa ngân trùng lại biến mất không thấy đâu cả. Số ngân trùng còn sót lại rốt cục cũng mất hết dũng khí, xoay người mà chạy nhưng đang ở trong sự bao phủ của Nguyên từ thần quang thì làm sao có thể chạy thoát được, nhất tề đều bị Phệ Kim Trùng đuổi theo, nhất nhất bị cắn nuốt. Dến khi chỉ còn lại một con ngân trùng cuối cùng thì trên con phi trùng này lại đột nhiên hào quang chợt loé rồi tự động bạo liệt ra.
Chỉ thấy ngân mang chợt loé rồi một đạo hư ảnh nhạt như không thấy từ giữa chợt bắn ra, sau đó lặng yêu phi độn mà đi. Nếu là tồn tại bình thường thì hơn phân nửa không thể phát hiện ra tung tích quỷ dị của hư ảnh này nhưng trên trời cao, trong mắt Hàn Lập lam mang chợt loé rồi một bàn tay không chút do dự chộp xuống phía dưới.
Năm ngón tay trắng noãn như ngọc chìa ra, một cỗ ngũ sắc hàn diễm bắn nhanh xuống, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai lao xuống đem đạo hư ảnh mới chạy được hơn mười trượng kia bao ở trong đó. Thân hình hư ảnh chấn động nhất thời hiện nguyên hình nhưng lại bị trói cứng không thể nhúc nhích mảy may.
đúng là một đầu ngân ảnh nhân diện trùng đang ở trong hàn diễm liều mạng giãy dụa, bộ dáng dữ tợn dị thường. Hàn Lập vừa thấy cảnh này thì sắc mặt bỗng nhiên trầm xuống, năm ngón tay nhìn như tuỳ ý hơi co lại. Nhất thời phía dưới, hàn diễm hoá thành vô số ngũ sắc quang ti nhất tề hướng về phía trung tâm bắn nhanh đi. Hư ảnh ngân trùng không thể động đậy mảy may trong nháy mắt bji quang ti cuốn vào trong đó. Tiếp theo số quang ti này dùng sức thắt lại, hào quang đại phóng rồi mạnh mẽ đem hư ảnh bị bao vây trong đó cắt thành vô số mảnh nhỏ.
Thần sắc Hàn Lập lúc này mới buông lỏng vung tay lên. Ngũ sắc quang ti chợt loé, tiếp theo hắn lại lao xuống chỗ đàn Phệ Kim Trùng. Nhất thời Phệ Kim Trùng hoá thành hơn trăm đoá kim hoa hướng về phía này bắn đi. Sau mấy cái chớp động thì chúng nó đều chui vào tay áo không thấy bóng dáng.
Hàn Lập một tay chộp xuống, hắc sắc tiểu sơn cũng chợt thu nhỏ lại rồi bay vào trong tay áo, lúc này hắn mới thở ra một hơi. Thời gian từ lúc thả ra Phệ Kim Trùng đến lúc chúng nó một hơi cắn nuốt tất cả hung trùng và lập tức thu hồi bất quá chỉ là một khắc công phu. Cho nên ngay cả lần này thả ra một lượng không ít Phệ Kim Trùng nhưng hao tổn thần niệm cực nhỏ, chưa tạo thành nhiều ảnh hưởng đối với hắn.