"Là Hoá Huyết Điệp! Chúng ta có cơ hội rồi!"
Hàn Lập từ lâu đã không còn là kẻ chân ướt chân ráo bước chân vào Linh giới nữa, khi nhìn thấy hình dáng của đám lục điệp này thì thất thanh kêu lớn nhưng lập tức lại lộ ra vẻ mừng như điên nói.
"Thật sự là loại hung điệp này! Tốt quá, loại điệp này là thiên địch với đám trùng kia."
Liễu Thuý Nhi cũng thi triển bí thuật, sau khi nhìn kỹ hình dáng của lục điệp thì đồng dạng mừng rỡ.
"Đích xác là có cơ hội chạy thoát rồi nhưng phải cẩn thận, ngàn vạn lần đừng để bị dính vào tràng tranh đấu của chúng, nếu không thì tiểu mệnh khó mà giữ được."
Thạch Côn cũng phấn chấn lên, nói.
"Lúc này ba người chúng ta nên chia ra, nếu mục tiêu quá lớn thì rất có thể đều là mục tiêu của hai loại hung trùng này. Dù sao thì hiện tại chỉ còn cách cấm chế chia địa khoảng một nửa lộ trình, chúng ta đều đã biết đường đi, không bằng cứ chia ra chạy trối chết. Hai tháng sau sẽ gặp tại gần cấm chế chia địa nọ."
Hàn Lập bình tĩnh nói.
Nghe Hàn Lập nói thế, hai người còn lại không khỏi ngẩn ra một chút nhưng Thạch Côn lập tức đồng ý nói:
"Hàn đạo hữu nói có lý, lúc này mục tiêu càng nhỏ thì đúng là càng dễ trốn."
"Chỉ có thể như vậy thôi."
Liễu Thuý Nhi cũng không chần chừ chút nào, sau khi tự định giá một lát thì cắn răng gật đầu nói.
Vì thế ba người vội vàng truyền âm vài câu sau đó phân ra mà chạy trối chết.
Lúc này, lục vân phía xa đã tới gần, cho dù không vận dụng thần thông thì bằng vào mắt thường cũng có thể thấy rõ bộ dáng phô thiên cái địa của lục điệp. Hung điệp này không nói hai lời chia ra làm hai, một phần xông thẳng vào đám ngân triều, một phần đuổi theo đám người Hàn Lập và đám thú đang bỏ chạy phía dưới mặt đất.
Ngân triều phía sau thấy cảnh này cũng không chút yếu thế, một phân thành hai phần lớn nhỏ, phần lớn nghênh chiến lục vân, số còn lại điên cuồng đuổi theo đám thú phía dưới. Hàn Lập và đám thú chạy trối chết phía dưới nhưng bên trong đám thú này lại có không ít linh thú có linh trí cao, biết cơ hội chạy trốn đã tới, vài dị thú tu vi cao nhất điên cuồng hét lên, tất cả đàn thú giải tán hoá thành yêu khí cuồn cuộn tản ra bốn phương tám hướng chạy trối chết.
"Đi!"
Hàn Lập không cũng không do dự, quát khẽ một tiếng, Phong Lôi sí sau lưng hiện ra. Đôi cánh khẽ vỗ nhẹ một cái, cả người liền hoá thành một đạo thanh bạch quang ti bắn đi. Cùng lúc đó, Liễu Thuý Nhi và Thạch Côn cũng gia tăng độn quang bay về hai hướng khác nhau.