Nam tử Hải Vương Tộc thấy cử động của Thạch Côn như vậy, trên mặt chợt loé sát khí, bàn tay hư không đánh ra một trảo, nhất thời lam quang chớp động, tam xoa kích phía sau lưng liền quỷ dị xuất hiện trong tay. Tiếp theo tiếng xé gió vang lên, từng đạo ngân bạch sắc điện hồ trên binh khí hiện lên, tản ra khí tức cực kỳ kinh người.
"Chậm đã!"
"Thạch huynh, dừng tay!"
Cơ hồ cùng một lúc nữ tử Hải Vương Tộc cùng Liễu Thuý Nhi đều cả kinh nói.
Tiếp theo trong tai nam tử Hải Vương Tộc lập tức vang lên tiếng trong trẻo của đồng bạn:
"Huynh trưởng, ngươi đã quên mục đích của chúng ta đến đây sao, hiện tại không phải là lúc tranh đấu, chúng ta còn có trách nhiệm trong người."
"Chỉ cần thả Cửu Mục Thánh Kình ra, ba người kia làm sao mà địch lại chúng ta."
Nam tử Hải Vương Tộc dừng lại một chút nhưng môi khẽ nhúc nhích truyền âm trở lại, bộ dáng không đặt ba người Thạch Côn vào trong mắt.
"Mặc dù ta có thể giao tiếp với Cửu Mục Thánh Kình nhưng hiện tại không phải là lúc thả nó ra, nếu không vạn nhất cho nó thường xuyên ra tay thì có khả năng sẽ làm nó tức giận. Dù sao huyết mạch vương tộc trên người tiểu muội cũng không nồng hậu, chỉ có thể dùng năng lượng cường hành giao tiếp với thánh kình mà thôi. Huống chi mặc dù bổn tộc có liên quan tới Giác Xi Tộc nhưng cũng không phải là trực tiếp đối địch với Thiên Vân mười ba tộc, không nhất định vì tộc kia mà phá huỷ đại sự của bổn tộc được."
Nữ tử Hải Vương Tộc nhẹ giọng khuyên nhủ.
"Việc này..."
Nam tử Hải Vương Tộc nghe được lời này thì cũng có chút do dự không quyết.
Cùng lúc đó, trong tai Thạch Côn cũng vang lên tiếng truyền âm của Liễu Thuý Nhi:
"Thạch huynh, chúng ta vừa mới thoát khỏi truy kích của ám thú, pháp lực trên người cũng hao tổn không ít, hai người Hải Vương Tộc này cũng không phải là dạng tầm thường. Ngay cả hiện tại có Hàn huynh tương trợ thì cũng không có khả năng đánh thắng bọn họ mà không trả giá gì. Chúng ta đi chuyến này chủ yếu là vì bài trừ cấm chế ở cấm chế chi địa nọ, không nên gây thêm phiền phức không đáng có."
"Cho dù chúng ta không muốn động thủ thì cũng không thể tỏ ra yếu thế được."
Sắc mặt Thạch Côn âm trầm, hừ lạnh một tiếng nói.
"Việc này yên tâm, việc này cứ để tiểu muội giao thiệp với đối phương một chút. Nếu hai bên thật sự bất thiện thì chúng ta sẽ động thủ. Hai người chúng ta liên thủ với Hàn đạo hữu thì hiển nhiên không cần sợ bọn họ."
Tiếp theo, nữ tử này lại hướng Hàn Lập truyền âm vài câu. Hàn Lập nghe xong, ánh mắt chớp động vài cái, chậm rãi gật gật đầu.
Vì thế, Liễu Thuý Nhi liền hướng về phía đối diện khẽ cười một tiếng, nói: