Nhiều ám thú như vậy, cơ hồ mỗi con đều có thần thông đáng sợ không dưới Luyện Hư Kỳ, một chỗ mà tụ tập đông như vậy cũng khiến cho trong lòng ba người Hàn Lập đều trầm xuống.
Hàn Lập thì không sao, hắn có nhiều cách để đối phó. Nếu nhất định phải đánh thì vô luận là Phệ Kim Trùng hay là Huyền Thiên quả thực, giết đám ám thú này hiển nhiên không thành vấn đề.
Hắn có chút trấn định nhìn Liễu Thuý Nhi và Thạch Côn, biết rằng hai người kia tuyệt đối không thể liều mạng. Nếu không thì cho dù có thắng cũng không toàn thân trở ra, thậm chí nguyên khí đại thương thì không thể tìm ra được cấm chú chi địa gì đó mà bài trừ cấm chế thu lấy bảo vật được.
Cũng may, đám ám thú này mặc dù muốn ngăn chặn đám người Hàn Lập nhưng sớm biết nhiều động bọn đã táng thân trong tay ba người này, cho nên bộ dáng cũng như lâm phải đại địch, không có ý tứ chủ động ra tay.
Chúng thầm nghĩ, tạm thời giữ bọn họ lại, muốn chờ thêm nhiều ám thú khác đuổi đến.
Liễu Thuý Nhi hơi trầm ngâm, môi khẽ nhúc nhích truyền âm.
Hàn Lập và Thạch Côn nhất thời nghe thấy tiếng nữ tử này truyền âm đến:
"Hai vị đạo hữu, hiện tại chúng ta cách lối ra Ám Thú sâm lâm không xa, không cần phải liều mạng, chúng ta tạm thời chia nhau phá vòng vây, chờ đến khi ra khỏi rừng rậm thì lần nữa tụ hợp lại."
"Được, cứ theo ý của tiên tử."
Thạch Côn cũng có ý định tương tự, không chút chần chờ gật đầu đồng ý nói.
Ánh mắt Hàn Lập chớp động, thản nhiên gật đầu.
Tựa hồ nhìn ra sự khác thường của ba người, một đầu Tam mục ám thú hình thể to lớn vượt xa đồng bọn bỗng nhiên khẽ gầm nhẹ một tiếng.
Đám ám thú tao động một trận, đột nhiên khí thế hung hăn há miệng phun ra mười đạo hắc sắc quang trụ, vô số trảo mang hiện lên giữa không trung đem thân hình ba người Hàn Lập hoàn toàn bao lấy.
Hơn mười ám thú liên thủ công kích, hiển nhiên thanh thế cực kỳ kinh người.
Nhưng trước kia ba người Hàn Lập đã giết rất nhiều ám thú, lần công kích này đã sớm có đối sách. Linh quang ngoài thân ba người chợt loé, cùng thi pháp độn quang.
Hàn Lập bắt quyết, sau lưng bỗng hiện ra một đôi cánh trong suốt, nhẹ vỗ một cái liền hoá thành một đạo thanh bạch tế ti bắn nhanh đi, sau vài lần chớp động đã xuất hiện trên trời cao phía sau đàn thú, sau đó liền chớp động lần nữa rồi biến mất vô ảnh vô tung.