Hàn Lập lại đem Phong Lôi Sí mở ra, đôi cánh hơi động, ở mặt ngoài hai cánh cùng lúc ẩn hiện hồ quang màu trắng xanh, ngay khi thân hình Hàn Lập vừa động liền biến thành một tia sáng trắng xanh rồi bắn ra. Tia sáng này chớp mắt đã phóng ra xa bảy, tám chục trượng, hơn thế trực tiếp từ trong khoảng không xuất hiện ở cuối chân trời không chút tiếng động. Độn tốc nhanh chóng quỷ dị như thế, cũng chẳng hơn kém thánh tộc là mấy, đủ để xưng hùng đối với thánh tộc trở xuống.
Sau một hồi truy đuổi, Hàn Lập cuối cùng cũng sắp đến gần chỗ hai người Liễu Thủy Nhi đã bỏ chạy phía trước. Cũng may tất cả ám thú ở gần đó dường như đều bị con ám thú vương gọi về, bởi thế nên dù có cả gan phi độn như thế này cũng không bị những con ám thú khác chặn lại.
Hơn một canh giờ sau, rốt cuộc hắn cũng đuổi kịp mục tiêu, từ xa xa cũng thấy được thân ảnh của hai người phía trước.
Thật ra thì cũng không thể nói là đuổi theo được. Bởi vì khi hắn chạy tới thì hai người Liễu Thủy Nhi và Thạch Côn đã vội dừng lại độn quang, đang cùng vài con ngân mục ám thú giao chiến ác liệt.
Hai mắt Hàn Lập nhíu lại, từ cách xa ngoài mấy dặm hắn đã thấy rõ ràng hết thảy.
Thạch Côn lúc này khoác lên một chiến giáp tỏa hào quang ánh vàng lấp lánh đang đứng vững vàng bất động trong không trung, trong tay hắn có thêm một đôi chùy lớn màu đỏ sẫm, sau khi huy động, liền xuất hiện vô số ngọn lửa cỡ nắm tay quay cuồng không ngừng, từng luồng khí hừng hực dưới sự dẫn dắt của đôi chùy lớn liền hóa thành một con hỏa giao màu đỏ sẫm, như ẩn như hiện không ngừng quanh quẩn ở cạnh bên, đang không ngừng nhe răng, trông có vẻ dữ tợn dị thường.
Ở trên đỉnh đầu đại hán, có một bình ngọc sắc hồng đang không ngừng chuyển động quay tròn, phun ra từng chùm sáng đỏ ngầu, hướng bốn phía không ngừng điên cuồng công kích. Đây là chân chính thần thông của Thạch Côn nhưng lại không phải là công pháp thổ thuộc tính, mà là thần thông công kích hỏa thuộc tính mạnh nhất.
Cái này thực sự khiến Hàn Lập có chút bất ngờ.
Ba con ám thú ngân mạc đang vây quanh Thạch Côn cũng không cam chịu yếu thế liền thả ra tất cả phân thân, hóa thành hơn mười đạo bóng đen khó lòng nhìn rõ, từ bốn phương tám hướng không ngừng điên cuồng tấn công.
Vô số hắc mang cùng với hồng quang tranh đấu với nhau, không ngừng phát ra những âm thanh kịch liệt.
Uy lực của hai chùy của Thạch Côn khó có thể đỡ, nhưng thân pháp của ngân ảnh này nhanh nhẹn dị thường, mãi mà không cách nào đánh trúng được nó, chỉ có thể cố hết sức bảo vệ mình trước. Huống chi, ba con ngân mục ám thú không những tự mình tham gia tấn công mà con mắt thứ ba thì thỉnh thoảng lại phóng ra những ánh sáng màu bạc vô cùng nguy hiểm!
Thạch Côn tuyệt không dám để cho thứ đó xuyên thấu qua phòng ngự của bản thân, vừa đến trên người, liền dùng hai chùy ở trong tay đón đỡ lập tức.
Theo như Hàn Lập thấy, ánh sáng màu bạc do con mắt của ám thú thả ra này sau khi đánh lên cái chùy lớn màu đỏ, trong nháy mắt trên chùy liền xuất hiện một mảng màu xanh đen, ngay đến những chỗ khác có thể đẩy lùi nó lại, cũng phải một lúc lâu sau mới có thể miễn cưỡng khiến cho chùy lớn khôi phục lại như thường.