Chỉ thấy sau khi ngân quang tản ra tràn ngập, Thạch côn lập tức bị tấm da thú kia bọc lấy, biến thành một con ám thú như đúc. Da đen, móng sắc bén, căn bản cùng với đầu ám thú trước đó không có gì khác biệt.
"Hay a. Tay chân mình không có cảm giác gì khác nhưng bề ngoài lại có thể biến hóa đến mức như vậy."
Thạch Côn biến thành ám thú, vừa nhấc chân trước, hai mắt nhìn trước nhìn sau, bỗng phát ra tiếng cười lớn.
"Nếu Thiên Biến Huyễn Diện không có công hiệu bực này, tiểu muội cũng không đem chúng nó ra để nhị vị đạo hữu cười chê."
Liễu Thuý Nhi mỉm cười nói.
"Đa tạ Liễu đạo hữu. Có bảo vật này rồi, bọn ta lên đường lại càng thêm được một tầng yểm hộ."
Ám thú miệng nói tiếng người, bộ dạng vui vẻ ra mặt.
Hàn Lập tận mắt nhìn thấy Thạch Côn sau khi biến thân, cũng đối với cái mặt nạ này rất có lòng tin nhưng sau khi suy nghĩ một chút thì hướng nữ tử mặc áo choàng cảm ơn vài tiếng, sau đó lại đề nghị:
"Hiện giờ Liễu tiên tử cùng tại hạ còn không có da thú. Nhưng chúng ta cũng không nên trì hoãn ở chỗ này nữa, chi bằng cứ lên đường trước, dọc đường xem xem có ám thú đi lẻ không, rồi thuận tay giải quyết là được."
"Hàn huynh nói vậy cũng vừa đúng ý tiểu muội. Ba người chúng ta có chút khẩn trương về thời gian, tự nhiên là không nên lãng phí chút nào mới là tốt."
Liễu Thuý Nhi mở miệng tán đồng.
Còn Thạch Côn thì tự nhiên lại càng không có ý kiến gì khác.
Cho nên ba người thừa dịp đêm tối, từ trong động lặng lẽ đi ra. Trong đó Thạch Côn trực tiếp hóa thành hình dáng ám thú nhưng từ trong miệng phun ra một đoàn hoàng vân, sau khi rơi xuống thân mình, liền lập tức biến thành một đạo hoàng khí nhàn nhạt.
Ám Thú sâm lâm ban đêm mơ hồ dị thường, Thạch Côn sau khi thi triển phương pháp này, nếu không nhìn kỹ trong vòng mười trượng gần đó, thì tuyệt đối không thể phát hiện ra thân hình đang ẩn nặc.
Liễu Thuý Nhi lấy ra từ bên hông một bảo vật cổ quái nhìn như ngọc bội, sau đó ném về phía trước người liền biến thành một con ngọc thử trắng noãn chừng dài hơn một trượng. Nàng này chuyển mình một cái, liền đứng ở trên lưng ngọc thử. Sau đó ngọc thử này toàn thân nổi lên bạch quang nhàn nhạt, một lúc sau bao bọc lấy cả Liễu Thuý Nhi ở trên thân mình. Thân hình ở trong bạch quang dần dần trở nên trong suốt, cuối cùng biến thành một đạo hư ảnh trong suốt, như có như không.
Về phần Hàn Lập lại càng đơn giản. Thanh Trúc Phong Vân Kiếm sau khi trải qua tinh chế lại là bảo vật mộc thuộc tính vô cùng tinh thuần, ở trong rừng rậm mà mộc thuộc tính nồng đậm tới bậc này, phi độn lại càng cực kỳ khó phát hiện.
Hàn Lập chỉ phất tay áo một cái, một ngụm thanh sắc tiểu kiếm dài vài tấc bay ra, xoay quanh một chút liền biến thành một đạo thanh hồng cao vài trượng quét xuống người. Một lát sau, một đạo thanh quang cơ hồ nhạt như không thấy liền lóe lên.
Cứ như vậy, ba người sau khi thi triển thủ đoạn che đậy thân hình xong xuôi, rốt cục bắt đầu chính thức lên đường, hướng vào sâu trong Ám thú sâm lâm.