"Không tốt, hung cầm này khẳng định không kém Trấn Hải Viên. Nhanh chạy thôi, chỗ này không an toàn."
Vừa thấy cảnh này, ngọc dung Liễu Thuý Nhi biến đổi liên tục, tiếp theo không chút do dự bắt quyết niệm chú hoá thành một đạo lam hồng phá không mà chạy.
Không cần nữ tử này nhắc nhở, Hàn Lập và Thạch Côn cũng biết một khi hai thượng cổ hung vật này tranh đấu, vô luận là uy lực hay phạm vi ảnh hưởng hiển nhiên đều xa hơn so với âm ba lúc trước. Hai người cơ hồ hoá thành hai đạo kinh hồng theo sát áo choàng nữ tử bay nhanh về phía chân trời.
Ba đạo độn quang chỉ một chút đã biến mất ở cuối chân trời.
Ngay khi ba người vừa rời đi, chỗ cũ đột nhiên phát ra một tiếng nổ kinh thiên động địa. Tiếp theo, tiếng cuồng phong đan vào nhau, tiếng xé gió kinh thiên một chút liền trấn áp cả tiếng hét điên cuồng của Trấn Hải Viên và cự điểu. Cơ hồ đồng thời lúc đó, một ngọn sóng cao ngàn trượng nổi lên, chỉ một lát đã bao phủ hoàn toàn chỗ ba người Hàn Lập đứng lúc nãy.
Lúc này ba người Hàn Lập đã độn ra xa mấy trăm dặm, sau đó thay đổi phương hướng đi đường vòng lần nữa bay về phía đại lục.
"Nghiễm Hàn Giới quả nhiên đúng như lời đồn đại, có nhiều thượng cố mãnh thú đã sớm tuyệt diệt tại Linh giới."
"Nếu dọc đường đi cứ gặp phải chúng thì đừng nói là tìm ra cấm chế chi địa mà sợ rằng nửa đường đã đi đời nhà ma hết."
Sau khi ba người bình yên bay lên đại lục, Thạch Côn thở ra một hơi, trong độn quang thì thào nói. Mặc dù thanh âm của hắn không lớn nhưng bằng vào tu vi của Hàn Lập và Liễu Thuý Nhi thì vẫn nghe rõ ràng.
"Giới này mặc dù có một số thượng cổ mãnh thú nhưng cũng không nhiều lắm. Hơn phân nửa là do vận khí chúng ta xui xẻo đâm đầu vào trường tranh đấu của chúng."
Liễu Thuý Nhi lắc lắc đầu nói.
"Vận khí xui xẻo? Đây đúng là báo hiệu của một khởi đầu không tốt đẹp gì."
Thạch Côn lắc đầu, bộ dáng không cho là đúng.
"Người tu tiên chúng ta vốn dĩ nghịch thiên mà đi, đối với những điều mê tín đó tuy không thể không tin nhưng cũng không nên hoàn toàn tin tưởng."
Liễu Thuý Nhi cười khẽ nói.
"Hắc hắc! Hy vọng là thế."
Thạch Côn cười hắc hắc nói.
Liễu Thuý Nhi thấy bộ dáng từ chối ý kiến của đại hán cũng không có ý tứ khuyên bảo, ngược lại quay đầu nói với Hàn Lập:
"Hàn huynh, hiện tại chúng ta cần xác định vị trí của chúng ta trong giới này. Xin Hàn huynh hộ pháp cho hai người chúng ta một lát."
Trải qua chuyện lúc trước, Liễu Thuý Nhi rõ ràng đã trở nên khách khí hơn đối với Hàn Lập vài phần.
"Việc này không thành vấn đề."