"Đây là những tiểu thần thông không đáng nhắc tới, đã làm Liễu đạo hữu chê cười rồi."
Hàn Lập nghe vậy, chỉ cười trừ, tiếp theo hướng đảo nhỏ từ từ tiến tới.
Liễu Thuý Nhi nhíu mày, nguyên bổn còn muốn nói nhưng lại không thể, chỉ có thể hoá thành một đạo lam sắc kinh hồng hạ xuống.
Lúc này, Thạch Côn sớm đã ở trung tâm tiểu đảo. Hắn cũng đã tận mắt nhìn thấy Hàn Lập thi triển pháp thuật hoá giải tường băng nhưng thần sắc vẫn vô cùng bình tĩnh so với trạng thái lúc điên cuồng giao thủ thì khác rất nhiều.
Hàn Lập thấy bộ dáng của đối phương như thế trong lòng thầm giật mình.
"Thời gian không còn nhiều, hiện tại chúng ta bắt đầu thao luyện bí thuật hợp kích đi."
Thạch Côn thấy hai người Hàn Lập hạ xuống liền nhếch miệng nói.
"Điều này là đương nhiêu, bất quá bí thuật này chính là phối hợp có chính có phụ, cụ thể còn phải xem Nguyên từ thần quang của ai mạnh hơn nữa. Tốt nhất là do người có uy lực lớn nhất làm chủ, như vậy mới có thể phát huy thần thông này đến mức tận cùng. Ba người chúng ta trước tiên tự thể hiện uy lực Nguyên từ thần quang sau đó sẽ quyết định người nào là chủ, người nào phụ."
Liễu Thuý Nhi tuy gật đầu đồng ý nhưng lại nói như vậy.
"Không thành vấn đề, ta cũng có ý này. Nghe nói Liễu tiên tử trời sinh đã là Nguyên từ chi thể nhưng không biết sau khi cùng ta tu thành Nguyên từ chi thể thì ai mạnh hơn ai."
Hai mắt Thạch Côn sáng ngời, nét mặt mơ hồ lộ ra một tia hưng phấn.
"Đại khái là mỗi người một vẻ. Tiên thiên Nguyên từ chi thể mặc dù có thể thao túng tuỳ tâm sở dục nhưng tu luyện lại vô cùng khó khăn, sao lại có thể so sánh với đạo hữu, loại nắm giữ ngoại lực thế này thì dễ dàng trở nên cường đại hơn nhiều."
Liễu Thuý Nhi thong dong nói.
"Nhưng tiên thiên Nguyên từ chi thể có khả năng tiến giai, sao có thể só sánh với sau này chứ. Huống chi năm đó vì tu luyện Nguyên từ chi thể này Thạch Mỗ quả thực đã chịu không ít đau khổ. Hàn đạo hữu, nghe nói ngươi và tại hạ khác nhau, đạo hữu mượn mấy kiện Nguyên từ chi bảo mới có thể thi triển thần quang này, có thật thế không?"
Thạch Côn cười hắc hắc, quay đầu lại nhìn Hàn Lập hỏi.
"Không sai, Nguyên từ thần quang của Hàn Mỗ khẳng định là không thể so sánh với hai vị, việc tỉ thí thì quên đi vậy."
Hàn Lập cười ha ha, hời hợt nói.
"Hàn huynh nói như thế thì tại hạ cũng không miễn cưỡng. Liễu tiên tử, ngươi cùng ta luận bàn một chút."
Thạch Côn nghe Hàn Lập nói như vậy, nhìn hắn một lát, không hề tỏ vẻ bắt buộc.
Liễu Thuý Nhi nghe vậy, không nói hai lời, thân hình vừa động liền từ từ bay lên không, lơ lửng cách mặt đất hơn hai mươi trượng. Không biết nữ tử này có ý gì nhưng tựa hồ cảm thấy rất hứng thú với Nguyên từ chi thể của Thạch Côn.