Những xúc tu này bề mặt chẳng những có lục sắc hoa văn mà lớp thịt bên ngoài còn có những hình tròn thật lớn, hình dạng quả thực vô cùng dữ tợn.
Thạch Côn thấy cảnh này, không nói hai lời dậm chân lên mặt đất, thân hình giống như cự nỏ bắn đi, chỉ một lần chớp động đã tới ngay xúc tu, giơ tay đánh ra một quyền.
Một đạo hoàng sắc quang nhận chiều dài mười trượng dài, chợt loé chém ra.
"Phốc xuy" một tiếng, hoàng sắc quang nhận dường như sắc bén vô cùng, xúc tu dễ dàng bị chém ra làm hai, từ chỗ bị đứt phun ra lượng lớn lục sắc huyết vụ, bầu trời gần đó nổi lên một hồi lục sắc tinh vũ.
Thạch Côn thấy vậy, cuồng tiếu một trận, thân hình nhoáng lên định đánh tới một cái xúc tu khác.
Nhưng vào lúc này, tiểu đảo phía dưới truyền tới một tiếng rống to, chấn động cả vùng trời. Thân hình đại hán lắc lư, sắc mặt hơi đổi.
Nguyên bản nửa đoạn xúc tu đang bất động bỗng nhiên vung lên, miệng vết thương lập tức ngừng chảy máu, ngược lại phun ra một cỗ lục khí nồng đậm, vô cùng hôi thối.
Thạch Côn cũng là người có kinh nghiệm chém giết vô cùng phong phú, không chút do dự thối lui lại, chỉ một lát đã lui ra ngoài hơn ba mươi trượng nhằm ngừa lục khí này có cái gì đó quỷ dị. Nhưng hắn đã quá cẩn thận.
Lục khí này sau khi phóng lên không trung thì liền biến ảo thành một xúc tu khác giống y như lúc ban đầu. Thần sắc Thạch Côn trầm xuống nhưng không chút do dự lại vung tay đánh tới. Lại một đạo quang nhận dài mấy trượng chém ra. Nhưng lúc này đây, da thịt bên ngoài xúc tu mới co lại, phun ra một cỗ hắc sắc quang hà.
Hoàng sắc nhận mang vừa trảm lên, không ngờ lại phát ra tiếng kim loại va chạm. Mặc dù vẫn phá tan một phần hắc quang nhưng khi nhận mang gần chạm vào xúc tu thì liền biến mất.
Lúc này tiểu đảo phía dưới bỗng phát ra một tiếng rống to, xúc tu kia đột nhiên rơi xuống, phảng phất như thái sơn áp đỉnh hung hăng đánh xuống đầu Thạch Côn.
Xúc tu chưa hạ xuống nhưng một cỗ ác phong đã nổi lên cơ hồ khiến cho thân hình người ta không thể nào đứng vững được.
Sắc mặt Thạch Côn trầm xuống, hét lớn một tiếng, hoàng quang tản ra mênh mông vung lên đấm lên không trung.
Lúc này đây, Hàn Lập và Liễu Thuý Nhi ở trên không trung đều nhìn thấy cảnh này rõ ràng.
Nắm tay của Thạch Côn ngay khi đánh ra, trong phút chốc liền bành trướng trở nên to gấp sáu lần ban đầu, hơn nữa bề mặt lại có hoàng sắc phù văn lưu chuyển, bạo liệt không ngừng.
Một vòng hoàng sắc quang vựng hiện lên, tản ra quang mang ba động.
Xúc tu thật lớn kia vừa tiếp xúc với hoàng quang, mặt ngoài lập tức vặn vẹo, phảng phất như bị một cỗ cự lực đánh trúng bắt đầu nứt ra, da thịt lần nưuã lại bị đánh nát bấy, cuối cùng biến mất giữa không trung.