Nhưng hiện giờ đang ở trong thú xa, cho nên không tiện lấy ra nghiên cứu.
Hàn Lập cũng chỉ có thể kìm nén tò mò, thu hộp ngọc lại, tâm tư thu lại tiếp tục trên xe tĩnh tọa nhập định.
Mấy canh giờ sau, thú xa đi tới chân linh sơn.
Hàn Lập từ trên xe đi xuống, tiện tay vứt một khối linh thạch cho phu xe, thong dong bay lên núi.
Động phủ của hắn ở trên sườn Linh sơn, mà trên Linh sơn còn có các ngoại tộc tu luyện giả khác, hoặc là ra ngoài hàng năm, hoặc chỉ là ở trong động phủ khổ tu. Cho nên núi này tuy không nhỏ, nhưng bình thường cũng hiếm thấy bóng người.
Nhưng lần này Hàn Lập vừa dừng độn quang tại sườn núi, vừa hiện thân thì bất ngờ phát hiện trước cửa động phủ, có hai vị khách xa lạ.
Trong đó có một vị, mặc trường bào đỏ, hơn sáu mươi tuổi, đúng là người mới cách đây không lâu thi triển đại thần thông, dùng một cái hồ lô màu son hấp thu toàn bộ thiên địa nguyên lực của Chân lân bổn nguyên mà hắn vốn đã mất đi khống chế.
"Hứa lão quái".
Giờ phút này bên hông của hắn lộ ra chính là chiếc hồ lô kia.
Lúc Hàn Lập xuất hiện thì hắn đang cùng một thiếu niên thanh tú mười bốn mười lăm tuổi, ở cửa đá của động phủ, ngồi lẳng lặng nhắm mắt.
Hàn Lập thấy vậy, sắc mặt ngạc nhiên.
Tựa hồ cảm ứng được chủ nhân quay về, Hứa lão quái mở mắt, tinh quang chợt lóe, vừa lúc bắt gặp ánh mắt Hàn Lập.
"Các hạ chính là người gần đây mới đến,Hàn đạo hữu."
Hứa lão quái nhếch miệng hỏi.
"Không sai, chính là Hàn mỗ. Hứa đạo hữu xuất hiện ở đây, chẳng lẽ đặc ý tìm tại hạ chăng."
Hàn Lập khách khí trả lời.
Đối phương có thể làm cho cùng giai ngoại tộc đều kiêng kị như vậy cả tòa Linh sơn, khẳng định thần thôn không nhỏ. Hắn dĩ nhiên không muốn vô cớ đắc tội với người này.
"Ha ha, không sai, Hứa mỗ thực sự là đến bái phỏng đạo hữu. Vị này chính là một vị hậu bối của tại hạ, còn không nhanh bái kiến Hàn đạo hữu."
Có chút ngoài dự kiến, vị Hứa lão quái này cười ha ha, trực tiếp giới thiệu thiếu niên thanh tú bên người, cũng quát một tiếng.
"Vãn bối Hứa Luân Tường ra mắt Hàn tiền bối."
Thiếu niên nghe vậy, lập tức tiến lên một bước, cung kính nói.
"Hiền chất không cần đa lễ.'' Hàn Lập sớm đã dùng thần niệm hướng thiếu niên đảo qua, tu vi cỡ trúc cơ kỳ đỉnh phong của Nhân tộc, bộ dáng chỉ kém một bước là có thể tiến giai lên kết đan kỳ. Thiếu niên này tuổi cũng không lớn, xem như thiên tư hơn người. ''Lão phu lần này tới chơi, Hàn đạo hữu sẽ không cảm thấy mạo muội chứ."
Hứa lão quái cười khẽ nói.
"Hàn mỗ sao dám như thế. Hứa đạo hữu có thể quang lâm tệ phủ, cũng là vinh quang cùng may mắn của Hàn mỗ. Vừa rồi có việc ra ngoài, không thì đã sớm nghênh đón đạo hữu từ xa. Nào, Hứa huynh vẫn là vào phủ trước đi."