Chi tiên thấy cảnh này, vẻ mặt toát ra vẻ nhu hòa, đột nhiên bước một bước về phía trước, một tay quơ về hướng thỏ trắng.
Một mảnh ánh sáng tím từ trong tay bay ra, bỗng cuốn quanh thỏ trắng đang nằm trên mặt đất, đem tới trước người.
Trong dải sáng, thỏ trắng vẫn bình tĩnh ăn uống, mà không hề cảm thấy có gì không ổn.
Chi tiên sau khi nhìn thỏ trắng một chút, trong mắt lóe lên dị sắc, đưa tay về phía màn sáng.
Nhưng khi ngón tay của hắn vừa tiếp xúc vào thân thể con thỏ lông xù, linh quang ngoài thân thỏ chợt lóe, bỗng hóa thành tàn ảnh rồi biến mất.
Sau một khắc, thỏ trắng một lần nữa xuất hiện trên mặt đất. Không những đứng trên hai chân sau, bộ lông màu tuyết trắng cũng xù hết cả lên, không ngừng nhe răng trợn mắt đối với chi tiên.
Hiển nhiên đối với cử động của Chi tiên, đã khiến cho linh vật này rất là căm tức.
Chi tiên thấy vậy nhưng lại cười cười, hơi thở trên người biến đổi. Đồng thời bên ngoài thân, ánh sáng màu tím thoáng cái đổi thành màu xanh biếc.
Một cổ mộc linh khí nồng đậm phát ra trên người hắn.
Thỏ trắng vốn đang giương nanh múa vuốt, vừa tiếp xúc với linh khí thì giật mình, đầu mũi màu hồng phấn ngửi ngửi hai cái, sắc mặt cuối cùng chầm chậm hòa hoãn, thậm chí nhìn về phía Chi tiên thì ánh mắt cũng trở nên thân mật hơn nhiều.
"Đứa nhỏ kia, tới đây nào." Chi tiên vỗ hai tay, hướng một tay về phía thỏ trắng vẫy.
Thỏ trắng tựa hồ có thể hiểu ngôn ngữ của Chi tiên, sau một chút do dự, hai chân đạp một cái, cuối cùng lại nhảy vào trong lòng của hắn.
Chi tiên mừng rỡ, xòe tay vuốt ve đầu thỏ trắng, vui vẻ như cha đang cưng chiều con vậy.
Thỏ trắng hai mắt híp lại, bộ dáng lộ ra vẻ hưởng thụ, thè ra cái lưỡi hồng mềm, liếm liếm ngón tay Chi tiên.
"Hay, hay lắm, xem ra đến lúc linh trí của nó chính thức mở ra, cũng không còn xa nữa. Hàn đạo hữu, đồng loại này có thể ở trong vườn thuốc tự do hoạt động như thế, có thể thấy được bình thường ngươi cũng có đôi chút bảo vệ hắn. Nếu như thế, ta có thể khiến linh trí của nó mở ra thêm một bước, cũng truyền cho nó ít gì đó. Ngươi có ý kiến gì không!"
Chi tiên vừa vuốt ve con thỏ trắng trong ngực, vừa quay đầu, thận trọng nói với Hàn Lập.
"Giúp hắn mở ra linh trí?"
Hàn Lập hơi kinh hãi,có vẻ tính toán.
"Không sai. Ta là linh dược thành linh, cũng lĩnh ngộ được một ít thần thông cùng công pháp, cũng chỉ có thể truyền cho đồng loại tu luyện. Có thể cho hắn về sau bớt đi rất nhiều công sức. Nếu là hắn có thể biến thành hình người giống như ta, cũng là đối với đạo hữu có thêm một trợ lực không nhỏ."