"Tuy ta không thể chọn lựa nhưng không có nghĩa là không có điều kiện gì!"
Chi tiên ánh mắt nháy lên một chút rồi chậm rãi nói.
"Các hạ có điều kiện gì, có thể nói một tiếng."
Hàn Lập cười cười, bộ dáng không thèm để ý nói.
"Rất đơn giản. Nội dung giao dịch thì theo ngươi, ta có thể nói cho ngươi về những khả năng thần kỳ liên quan đến pháp thân của ta, ngươi thì sẽ thả cho nguyên thần của ta tự động tiêu tán vào trời đất, cho nó tiến nhập vào con đường luân hồi. Nếu như có kiếp sau, cũng có cơ hội hoá thành loài người như các ngươi. Nhưng mà phương pháp giao dịch thì phải làm theo phương thức của ta. Bằng không, ta tình nguyện cùng linh thân đồng thời chôn vùi tại đây, cũng sẽ không làm chuyện ngu xuẩn, đem tất cả giao cho người khác khống chế."
Chi tiên tựa hồ đã sớm có suy nghĩ, một hơi liền nói nhiều như vậy.
"Phương thức gì?"
Hàn Lập hỏi.
"Ta sẽ dùng thiên phú bí thuật đem nguyên thần chia làm hai. Trong đó hơn một nửa sẽ chứa ý thức tự chủ của ta, nửa còn lại thì chứa đựng phần ký ức của ta. Trước tiên ngươi thả phần lớn nguyên thần của ta ly khai, bộ phận nguyên thần còn lại chỉ cần ngươi thực sự giữ lời hứa sẽ tự nheien nói cho ngươi bí mật. Sau đó, khi ngươi nhận được thứ ngươi cần thì đem nguyên thần còn lại đưa vào luân hồi. Như vậy, ngươi cũng không phải lo lắng gì, ta cũng yên tâm nói cho ngươi biết sự tình ngươi muốn biết."
Chi tiên mặt không biểu tình nói ra.
"Không có nỗi lo về sau, không đúng lắm nhỉ! Ngươi có hơn phân nửa nguyên thần rời khỏi, vạn nhất đột nhiên đổi ý, không nói cho ta biết thì chẳng phải là ăn trộm gà không xong mà còn bị mất nắm thóc sao?"
Hàn Lập trong lòng khẽ động, nhưng lại lắc lắc đầu nói.
"Khi ngươi bắt ta, tổn thương của ta càng nhiều thêm, lúc dó nếu không rơi vào tay ngươi thì sớm muộn cũng bị những người khác bắt được. Vì vậy cũng không cần cùng với ngươi kết thành thâm cừu đại hận gì cả. Ta cuối cùng sẽ không vì một chiếc pháp thể vô dụng cùng một nửa nguyên thần của mình mà giỡn chơi. Dù sao thì cũng có ai biết nếu đem nguyên thần không trọn vẹn tiến nhập luân hồi sẽ gặp phải vấn đề gì."
Chi tiên bình tĩnh dị thường nói ra.
Hàn Lập sờ sờ cằm, lại quan sát Chi tiên trên dưới vài lần rồi bỗng gật đầu cười nói:
"Tốt, theo như ngươi nói, làm như thế đi."
"Ngươi cứ như thế này mà đơn giản đáp ứng sao?"
Thấy Hàn Lập thoải mái như thế thì Chi tiên ngược lại ngẩn ngơ, cảm thấy kinh ngạc.
"Thế nào, đạo hữu còn phương pháp nào tốt hơn chăng?"
Hàn Lập khoé miệng nở nụ cười nói.
"Không có, ta chỉ cho rằng các hạ dù có đáp ứng thì cũng phải cân nhắc một hồi lâu."
Chi tiên từ từ nói ra.