Thanh hoả vừa tiếp xúc với thi thể ma viên thì phát ra thanh âm "phốc" một tiếng, sau đó bốc lên. Nhất thời cái thây khô bị một đoàn liệt hoả rào rạt bao vào bên trong còn Nguyên anh của Hàn Lập thì cũng khoanh chân mà ngồi, một tay kết một cái pháp quyết cổ quái và nhắm hai mắt lại.
Về phần thân thể Hàn Lập phía dưới thì mặt không chút thay đổi vẫn ngồi không nhúc nhích, giống như đang nhập định. Được Nguyên anh dùng pháp quyết thúc dục, thanh sắc anh hoả rực cháy suốt ba ngày ba đêm vì vậy cho dù lấy tu vi hiện giờ của hắn là Luyện Hư sơ kỳ thì tới ngày cuối cùng cũng cảm thấy có chút ăn không tiêu, thanh hoả phun ra bất giác thu nhỏ lại một chút. Cũng may, ngày thứ ba cuối cùng cũng đã qua, bí thuật rốt cục cũng hoàn thành.
Trong thanh sắc anh hoả chợt có tiếng nổ nhỏ rồi một cỗ khói đen từ bên trong hoả diễm tản ra, thi thể ma viên nguyên bản nhì như thuỷ chung bảo trì không thay đổi trong nháy mắt hoá thành tro bụi, trong hoả diễm chỉ còn lưu lại một vật sáng loè loè to cỡ nắm tay gì đó.
Nguyên anh mở hai mắt ra nhìn vật trong hoả diễm, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười đồng thời anh hoả trong miệng bỗng nhiên dừng lại. Kim thanh lưỡng sắc quang hà chợt loé lên rồi Nguyên anh quỷ dị biến mất. Một khắc sau, nhục thân phía dưới vẫn không nhúc nhích cũng mở mắt, một ống tay áo bào hướng lên không trung mà phất. Nhất thời một mảnh sáng mờ bay cuộn qua, anh hoả theo đó mà biến mất để lộ ra vật thể ở bên trong.
Đây rõ ràng là một khối huyết quang loè loè, giống như vật thể kết tinh. Hàn Lập hai mắt nhíu lại, trong cổ tay áo có một ngón tay đột nhiên hơi thò ra rồi điểm nhẹ một cái. Có tiếng xé gió vang lên rồi một đạo kình phong bắn ra, chỉ chợt loé lên thì liền đánh lên khối kết tinh đỏ như máu đó.
"Phanh" một tiếng thanh thuý, khối kết tinh vỡ vụn ra, từ bên trong có một khối chất lỏng sền sệt màu hắc hồng thoát ra. Khối chất lỏng này sau khi lộ ra ở trên hư không thì bỗng nhiên quay cuồng rồi ngưng tụ lại mà biến ảo thành một con tiểu hầu cao chừng nửa thước màu hắc hồng. Tiểu hầu này kêu lên một tiếng rồi bỗng nhiên từ trên người phát ra một cỗ khí tức man hoang làm cho Hàn Lập cũng phải biến sắc, sau đó hắc hồng quang mang chợt loé lên rồi viên hầu liền biến mất ở xa xa không thấy.
Nhưng lập tức trên một bên vách tường mật thật chợt vang lên thanh âm muộn hưởng rồi một đoàn ánh sáng màu hắc hồng lao lên mặt vách nhưng liên bị cấm chế lực hất bắn ngược trở lại. Ánh sáng màu hắc hồng chợt loé lên rồi lại hoá thành bộ dáng của viên hầu giống như con ruồi không đầu lập tức hướng ra một hướng khác vọt đi.
Nhưng lúc này Hàn Lập sớm đã có chuẩn bị liền một tay vừa lật, trong tay nhất thời bạch quang sáng ngời rồi một cái bình ngọc tinh xảo hiện ra rồi ném lên không trung. Cái bình ngọc quay tròn vừa chuyển rồi miệng bình liền nhắm ngay lên chỗ tiểu hầu trên không trung. Bên trong bình có ánh sáng mờ màu trắng như ẩn như hiện.