Ngay lúc Hàn Lập trở lại và nghênh ngang tiến nhập đại môn Vân thành thì cách đó không biết bao nhiêu ngàn dặm, tại một đầm lầy ẩm ướt nào đó trong Ma Kim Sơn Mạch, một gã đại hán thân mặc trường bào màu đen, tướng mạo ngăm đen xấu xí đang ngồi xếp bằng trên một hòn đá khối xanh biếc dị thường nhắm mắt mà điều tức.
Theo nhịp hô hấp của đại hán, đạm hắc sắc ma khí phụ cận vây quanh đại hán mà bay múa, phảng phất như có linh tính vậy. Đại hán xấu xí hiển nhiên đang tu luyện công pháp thần diệu gì đó, hơn nữa bộ dáng cực kỳ nhập thần. Không biết qua bao lâu sau, đại hán hít thở sâu một hơi há mồm đem tất cả ma khí phụ cận hút vào trong bụng, sau đso giương đôi mắt, ánh mắt có vẻ hài lòng. Sau khi đảo mắt tuỳ ý đảo qua mọi nơi thì biểu tình lại nhất thời như đọng lại bởi vì cách hắn bất quá hơn một trượng có một nữ tử mặc váy trắng nhưu tuyết, hai chân trần trụi đang cười cười nhìn lại đây.
Nữ tử này có lẽ không phải là quốc sắc thiên hương, miệng thậm chí hơi lớn một chút nhưng một đôi linh mục sáng như sao, mũi quỳnh thẳng tắp giống như chạm ngọc, da thị mềm mại trông rất phong vận, hơn xa cái trên thế gian này gọi là "tiên tử".
"Thánh tổ đại nhân! Hắc ngạc bái kiến đại nhân."
Đại hán xấu xí sau khi thấy rõ hình dáng của nữ tử thì cả kinh sắc rồi lập tức từ trên tảng đá lăn một vòng xuống, hướng nữ tử làm đại lễ chiêm bái. Đại hán này đúng là đầu Hắc Uyên ngạc mới tiến giai thành công. Ngày đó tuy hắn đuổi theo được lão giả họ Ngạn và cũng đánh chết lão nhưng không lấy được Chi tiên nên tự nhiên theo đường cũ quay về. Cuối cùng không lâu sau tin tức Cự thừ bị Hàn Lập đánh chết truyền đến, kể từ đó ma ngạc này choáng váng chỉ có thể ủ rũ rời đi trước.
Sau đó hắn tìm đến nơi này chuẩn bị tu luyện để củng cố cảnh giới chưa ổn định nhưng trăm triệu lần không nghĩ tới, bất quá nửa tháng thời gian người ở trong lòng nó cho là vẫn đang ngủ say lại tìm đến trước cửa. Mà lấy thần thông sâu không lường được của đối phương thì nếu không vui thì hắn sẽ bị diệt sát ngay trong nháy mắt. Điều này làm cho ma ngạc này một trận hết hồn, không biết là hoạ hay là phúc.
"Ngươi đứng lên đi. Ân, thật đúng là đã tiến giai lên thánh giai rồi. Không tồi, không tồi, xem ra năm đó Minh La muội muội thật ra không có lãng phí vô số linh dược cho ngươi phục dụng. Trừ phi ngươi thật sự không có chút triển vọng nào, còn không việc tiến giai lên thánh giai cũng là chuyện sớm hay muộn mà thôi. Xem ra Tà Long chân huyết trên người ngươi cũng đã được khai mở."
Nữ tử nhẹ nhàng cười nó.
"Đại nhân cũng biết việc này!"
Đại hán xấu xí thần sắc chấn động, tuỳ theo nở nụ cười khổ nói.
"Đương nhiên là biết. Nếu không phải như thế thì năm đó cho dù Minh La muội muội đối với ngươi có chút sủng ái cũng sẽ không đem nhiều linh dược như thế cho ngươi phục dụng. Tà long chân huyết là một trong những Chân linh chi huyết sỡ hữu ma tính cường đại nhất trong các loại huyết mạch. Nếu lúc trưởng thành và hoàn toàn thức tỉnh được Tà long chân huyết thì thậm chí ngươi trong Tà long tộc có thể trực tiếp cắn nuốt được Thiên ngoại ma đầu, có thể cùng Thiên ngoại Ma quân tranh phong mà không lạc xuống hạ phong. Ngươi hiện tại tuy rằng chỉ thừa kế huyết mạch long tộc nhưng nghĩ đến thần thông tuyệt không dưới thánh giai trung kỳ tồn tại rồi, ba gã thủ hạ dưới tay ta kia cho dù tự mình cùng ngươi giao thủ, nếu đơn đả độc đấu thì tuyệt không chiếm được thượng phong."