Ngay sau đó, trước người Hàn Lập hai luồng ngân sắc dị quang chợt loé lên, hắc sắc tiểu sơn cùng ngân sắc hoả điểu thu nhỏ lại bị hắn thu vào trong tay áo bào không thấy bóng dáng.
Hơn trăm đạo kiếm quang màu xanh nguyên bản đang giằng co với lão giả họ Ngạn cũng phát ra một tiếng thanh minh rồi bắn nhanh về phía sau bỏ chạy. Chỉ thấy trong hư không lấp loé rồi đám phi kiếm này trong nháy mắt đã quay về chỗ Hàn Lập, sau đso biến thành từng mảnh lớn nhỏ tiến nhập vào trong cơ thể hắn.
Thậm chí ngay cả cái tiểu đỉnh màu xanh vàng kia sau khi mất đi chủ nhân mà vẫn ngơ ngẩn phiêu phù ở giữa không trung không nhúc nhích cũng bị hắn một trảo nhiếp tới trong tay. Hàn Lập sau khi đem bảo vật đầy trời thu sạch thì hai cánh sau lưng chớp lên một cái, thân hình lập tức hoá thành một đạo hồ quang xanh trắng bắn ra ngoài, sau mấy cái chớp động nữa thì biến mất ở phía cuối chân trời, vô ảnh vô tung.
Xa xa chỉ còn lại lão giả họ Ngạn và cung trang nữ tử trong huyết quang, hai người đưa mắt nhìn nhau. Sau khi thấy Hàn Lập dễ dàng đánh chết dị tộc nhân tóc xanh thì cực kỳ kiêng kị, không dám liều lĩnh truy đuổi nữa, bảo vật mặc dù quý nhưng cũng phải còn mạng thì mới xài được.
Bất quá, lão giả cùng nữ tử dè chừng và sợ hãi liếc mắt nhìn nhau một cái rồi lại nhìn về phía hắc thuỷ cùng hoả vân từ xa xa hùng hổ kéo đến thì biểu hiện hai bên lại hoàn toàn bất đồng. Nữ tử ở trong huyết quang thì vẫn không nhúc nhích, tựa hồ đối với dị tượng xa xa coi như không thấy, còn lão giả họ Ngạn thì sắc mặt trầm xuống, bỗng nhiên hướng lên pháp bảo bạch vân trên không trung cử động. Bảo vật này nhất thời run lên mà hoá thành một mảnh sáng mờ đem thân hình hắn bao lấy rồi hướng về một phương hướng khác mà phá không bay đi.
Độn tốc của hắn cực nhanh, tuy không thể so với Hàn Lập vận dụng lôi độn thuật nhưng cũng không kém hơn là mấy. Kể từ đó, nơi đây chỉ còn lại huyết sắc cung trang nữ tử. Nàng nhíu chặt mày nhìn chằm chằm về phía hoả vân và hắc thuỷ phía xa xa đang phi như bay đến mà trầm ngâm không nói gì. Một lát sau, trên không trung hoả vân và hắc thuỷ nổ ầm một tiếng rồi cơ hồ đồng thời cuồn cuộn kéo tới, khi đến trước mặt cung trang nữ tử bỗng nhiên ngừng lại.
"Nha đầu Huyết Anh kia, Chi tiên kia có phải là rơi vào tay ngươi?"
Hoả vân sau khi quay cuồng một trận thì đột nhiên có một vật to hơn mười trượng gì đó hiện ra, đúng là cái đầu cực lớn của Cự thử kia. Ma thú này da thịt đỏ đậm như lửa, hai mắt nhắm nghiền, ở giữa ót có thêm một viên châu màu đen to cỡ nắm tay, phía trên có hào quang quỷ dị chớp động.
"Thiết bá phụ thật sự nói đùa, trên người cháu gái có Chi tiên kia hay không thì ngài không phải liếc mắt một cái là có thể xem ra hay sao. Cháu nếu thực có linh vật này mà nói thì đã sớm trón chạy, sao còn có thể ở lại nơi này chờ đợi bá phụ."
Cung trang nữ tử thật cũng không sợ, chỉ cung kính trả lời.