Dưới tình thế cấp bách, nữ tử này quát to một tiếng rồi há miệng phun ra một đạo sáng mờ bắn về phía cây quạt nhưng đạo sáng còn chưa kịp tiến nhập vào mặt quạt thì trên mặt ngọc phiến huyết quang chợt loé rồi bỗng nhiên phát ra một tiếng vỡ vụn giòn tan, sau đó cứ như vậy mà hoá thành một đống mảnh vụn tan đi trong hư không.
Lúc này ngân diễm đối diện đã đem huyết diễm cắn nuốt không còn một mảnh. Thấy vậy nữ tử trong huyết quang nhất thời lộ ra thần sắc cực kỳ kinh sợ. Huyết phiến này không phải là bảo vật bình thường, huyết diễm nó thả ra kỳ thật là môt loại âm hoả ác độc dị thường, tồn tại bình thường chỉ cần dính phải một chút thì cho dù có bảo vật hộ thân thì cũng sẽ lập tức bị âm độc lực trực tiếp thấm nhập vào pháp thể rồi từ bên trong đó mà bắt đầu phát tác, cho nên căn bản khó lòng phòng bị được.
Bình thường nàng thả ra loại huyết diễm này thì căn bản mọi việc đều thuận lợi nhưng thứ huyết diễm này còn chưa kịp tiếp cận với Hàn Lập thì đã bị đối phương thả ra hoả diễm quỷ dị đem toàn bộ cắn nuốt sạch sẽ, thật sự khiến nàng hoảng sợ dị thường, đồng thời bởi vì bảo vật này có mối liên hệ tâm thần tương liên với nàng nên huyết quang ngoài thân rối loạn một trận, nhất thời không nhịn được mà phun ra một ngụm tiên huyết mà sắc mặt cũng tái nhợt đi ba phần.
Bất quá nàng cũng không dám lơi lỏng chút nào bởi vì hoả điểu màu bạc đối diện đã đem ngân vũ đầy trời thu lại sau đó hùng hổ bắn lại đây. Cung trang nử tử đưa tay gạt vết máu nơi khoé miệng, lông mày nhíu lại rồi đột nhiên đưa tay vỗ lên thân hình mảnh mai của mỉnh. "Bịch" một tiếng, một đoàn huyết quang nhất thời phi ra, sau khi xoay quanh một vòng thì biến thành một cái huyết hồng hồ lô to cỡ bàn tay. Đây đúng là một kiến chí bảo khác của nàng.
Chỉ thấy trong miệng nàng lầm bầm sau đó miệng hồ lô nhất thời mở ra, bên trong huyết quang đại phóng. "Phốc" một tiếng, một đám huyết thuỷ tuôn ra sau đó hoá thành một cỗ huyết lãng ngập trời nhắm thẳng đến ngân điểm đối diện cuốn đến. Huyết lãng này toả ra mùi tanh gay mũi đồng thời bên trong còn có hắc khí nhè nhẹ ngầm ẩn bên trong đó, tất cả đều tản ra một khí tức băng hàn âm trầm dị thường.
Phệ Linh hoả điểu vừa thấy đám huyết lãng này thì lại có vài phần kiêng kị, thân hình không có trực tiếp xông tới huyết sắc cự lãng mà né sang một bên sau đó há mồm phun ra một đạo sáng màu trắng ngà (bạch hà).
Ở giữa không trung bạch hà, huyết thủ va chạm vào nhau mà phát ra thanh âm xì xì quái dị, sau đó từng bộ phận huyết thuỷ một chút hoá thành hơi nước mờ mịt mà bay đi. Bạch hà này là do Kim Ô chân hoả biến thành, bởi vì là vật thuần dương cho nên khi đối mặt huyết thuỷ có thuộc tính âm tà thì có sự khắc chế. Từ miệng ngân điểu, bạch hà liên tục được phun ra mà từ trong huyết sắc hồ lô huyết thuỷ cũng được phun ra thao thao bất tuyệt.