Hai người này trước đây đã chứng kiến một phần thần thông chân chính của Hàn Lập nên khi thấy người trong huyết quang bị thiệt thòi không nhỏ thì cũng không có quá mức bất ngờ nhưng ánh mắt nhìn về phía Hàn Lập thì đều trở nên âm trầm bất định. Về phần dung mạo của bóng người trong huyết quang kia, Hàn Lập sau khi dùng linh mục nhìn chăm chú một lát thì cũng đã thấy rõ ràng. Đó là một mi anh nử tử, một thân huyết sắc cung trang.
Giờ phút này tuy nàng đã thu hồi hai thanh phi kiếm nhưng trên ngọc dung vẫn tràn đầy vẻ giật mình. Hiển nhiên sự lợi hại của Nguyên từ thần quang vừa rồi đã làm cho nàng hoảng sợ, đồng thời hết sức kiêng kị. Ba người đem Hàn Lập vây vào giữa, trong lúc nhất thời bầu không khí im lặng một cái quỷ dị nhưng không có ai có ý tứ muốn rời đi. Hàn Lập thấy vậy thì mỉm cười, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xa.
Chích thấy bên kia hoả vân vẫn đang bao trùm cả bầu trời, thanh thế so với lúc trước tựa hồ còn cường thịnh hơn vài phần nhưng lúc này phía dưới đang có một làn sóng nước màu đen dâng lên va chạm với hoả vân. Hai cái này tựa hồ là tương khắc với nhau, sau khi va chạm thì đều phát ra tiếng nổ liên hồi khiến cho nửa bầu trời đều chấn động không ngừng, giống như bất cứ lúc nào đều có thể bị xé rách ra. Hàn Lập ánh mắt chớp động mà trong lòng chuyển động.
"Hàn đạo hữu, ta nhớ rõ là có Việt hiền chất đi cùng đạo hữu một đường tiến vào sơn mạch, lúc này không biết Việt hiền chất có ở đây không?"
Sau khi giằng co một lát thì lão giả họ Ngạn mở miệng trước.
"Có chút đáng tiếc. Trước đây không lâu, Việt đạo hữu đã bị người ta hạ độc thủ nên đã bất hạnh vẫn lạc rồi."
Hàn Lập nghe hỏi vậy thì thần sắc khẽ biến nhưng không có ý giấu diếm nói.
"Đã vẩn lạc. Đạo hữu có thể nói là do người phương nào hạ độc thủ không?"
Lão giả họ Ngạn cả kinh hỏi không ngớt.
"Lúc Việt đạo hữu ngộ địch thì tại hạ không có ở bên cạnh nên tại hạ thật sự không thể nói rõ ràng."
Hàn Lập nhướng mày chậm rãi nói.
"Nga, như vậy sao."
Sắc mặt lão giả họ Ngạn trở nên âm trầm, hiển nhiên có chút không tin tưởng.
Hàn Lập thấy vậy trong lòng không khỏi cười khổ một tiếng, xem ra phân nửa vị này cho là chuyện Việt Tông vẩn lạc có liên quan tới mình. Bất quá, hắn cùng lão giả này căn bản không có giao tình gì nên tự nhiên cũng sẽ không cố gắng đi giải thích cái gì mà nhìn hai người khác đảo qua rồi bình tĩnh hỏi:
"Tư thế của ba vị hiện tại như vậy, chẳng lẽ là tính toán không để cho Hàn mỗ rời đi sao?"
"Hừ, các hạ biết rõ mà còn cố hỏi. Đem Chi tiên giao ra đây thì ngươi tự nhiên có thể rời đi bất cứ lúc nào."
Dị tộc nhân tóc xanh trong mắt hung quang chợt loé rồi hung tợn nói.
"Chi tiên? Hắc hắc, nhị vị đạo hữu còn lại cũng muốn như thế sao?"
Hàn Lập cười lạnh một tiếng nhìn hai người còn lại hỏi một câu.
Lão giả họ Ngạn thần sắc hơi ngưng tụ, vẫn chưa tiếp lời gì thì nữ tử trong huyết quang hai mắt hàn quang phóng ra, cất giọng như băng nói: