"Không có gì. Chúng ta cũng không phải cứ như vậy mà buông tha cho. Sau khi trở về tụ tập cùng những người khác, chúng ta sẽ lập tức kéo đến chỗ lối ra mà tổ chức mai phục. Người này muốn rời khỏi Ma Kim Sơn Mạch thì khẳng định sẽ gặp lại chúng ta."
Tiểu thú sau khi do dự một chút thì dùng ngữ khí khẳng định nói.
Nghe tiểu thú nói như thế, ngay cả mãng thú cùng bốn con ma thú còn lại đều không phản đối gì, tựa hồ đối với lưu ly tiểu thú này cực kỳ tin phục. Sau đó ma phong tái khởi, ngũ ma lập tức hướng theo đường cũ bay trở về.
Lúc này, Hàn Lập đã sớm ở ngoài trăm vạn dặm, hắn vừa phi độn vừa cẩn thận cảnh giác quan sát bốn phía. Tuy rằng đã thoát khỏi truy binh thành công nhưng thần sắc của hắn cũng không có quá mức thoải mái mà vẫn hơi nhíu mày. Trải qua hơn nửa ngày bỏ chạy, hắn đã hoàn toàn đi lệch khỏi quỹ đạo lúc trước. Muốn bay trở về đến lối vào Ma Kim Sơn Mạch thì chỉ có thể đi đường khác. Nói như thế mà nói, thứ nhất là không quen đường, thứ hai là có thể gặp phải ma thú mới thì có thể có chút phiền phức.
Bất quá so với hàng trăm trung cao giai ma thú kia thì hắn vẫn tình nguyện mạo hiểm một phen. Đương nhiên đám ma thú đó có thể ngăn chặn tại lối vào nhưng hắn chỉ chợt lo lằng qua sau đó lập tức không để ý nữa. Đối với hắn mà nói, nếu không có xuất hiện thánh giai ma thú thì vô luận là vận dụng Thái Nhất Hoá Thanh Phù hay là dựa vào độn tốc quỷ dị của mình thì đều có thể dễ dàng giải quyết được việc này, căn bản không cần để ở trong lòng.
Chuyện tối trọng yếu hiệ tại chính là không biết Tiêm Tiêm có thuận lợi thoát thân hay không. Nếu nàng bất ngờ vẩn lạc thì Thiên Ngoại Ma Giáp có thể nhất thời không thể tu bổ được. Nhưng loại chuyện này cũng không phải là hắn có thế thể quản đượng. Hơn nữa từ chuyện nữ tử này lúc trước thi triển hậu thủ thoát thân thì xem ra tựa hồ nàng còn lưu lại không ít chuẩn bị ở phía sau nên quá nửa là có thể phản hồi vô sự.
Về phần nam tử họ Khuê kia thì Hàn Lập ước gì đối phương vẩn lạc trong tay đám ma thú thì tốt. Hàn Lập sau khi cân nhắc xong thì mới đem tâm tư thu lại rồi hết sức chạy đi. Chỉ thấy độn quang màu xanh đại phóng, tốc độ của kinh hồng nhanh thêm ba phần, sau mấy cái chớp động liền biến mất ở tại chân trời.
Hàn Lập lần này một mình đi đã phi hành qua một ngày một đêm. Trên đường tuy có đụng phải mấy tên đê giai ma thú nhưng chỉ vung đại thủ hư không đánh ra một trảo liền dễ dàng nhất kích tất sát, căn bản là chưa có gì phiền toái.
Cứ như vậy, lúc này Hàn Lập đang phi độn phía trên một khu vực đồi núi thấp, phía dưới ma khí màu đen quay cuồng cơ hồ đem phân nửa đồi núi này bao phủ vào trong đó, nhìn lại chỉ thấy một đỉnh núi cao hơn trăm trượng nằm trong đám ma khí màu đen như ẩn như hiện.
Đột nhiên có một tiếng nổ kinh thiên động địa truyền đến, sức nổ mạnh đến mức nửa ngày sau trên không trung vẫn còn đọng lại thanh âm tác hưởng. Hàn Lập một lòng đi đường thấy vậy thì cả kinh, thanh quang chợt loé, độn quang dừng lại xoay đầu nhìn về hướng phát ra tiếng nổ.