Trong nháy mắt nguyên thần thanh phong bị tiêu diệt, bên ngoài thân đám ma phong đông đảo đang bay vù vù trong sương mù cách đó mấy trăm trượng có ánh hào quang loé lên. "Phốc" một tiếng, cả đám cứ như vậy nổ tung mà chết đi. Sau khi thanh sắc cự phong bị huỷ đi bản thể thì đến lượt hai cái ma hồn cũng hồn phi phách tán, bị tiêu diệt trong sát na công phu.
Hàn Lập không thèm nhìn vào thi thể ma ưng đang rơi xuống mà xoay chuyển ánh mắt nhìn về gã cao giai ma thú cuối cùng đang đứng ở phía xa nhìn lại. Mục quang băng hàn rét thấu xương. Song giác ma thú tự nhiên thấy hết màn này, lúc này có thể thấy được trong mắt lộ ra vẻ hoảng hốt, sắc mặt ẩn hiện tái xanh.
Tuy tu vi của thanh phong cùng ma ưng không bằng hắn nhưng cũng không đến mức cách biệt một trời một vực. Thế mà chỉ đối mặt trong nháy mắt hai người này đã bị đối phương đánh chết một cách rất đơn giản, ngay cả nguyên thần cũng không thể chạy thoát. Điều này không khỏi làm cho hắn toàn thân phát lạnh.
Mặc dù đốip hương đắc thủ cũng là do xuất kỳ bất ý đánh lén nhưng hắn tự hỏi nếu ở vào địa vị đối phương thì tuyệt vô pháp đánh chết hai gã đồng bạn gọn gàng như thế. Bất quá, hắn cũng có chút kỳ quái.
Kim ảnh vừa rồi xuất hiện dẫn dụ bọn họ sau đó bị nhất chuỳ đánh chết là cái gì. Bọ họ rõ ràng cảm ứng được trên người nó tản ra linh khí không kém, nếu không cũng sẽ không dễ dàng bị đánh bại như thế. Bất kể thế nào mà nói, trong tình huống hắn lẻ loi một mình tiến lên giao thủ thì có thể nói mười phần sẽ vẩn lạc. Không bằng đợi viện binh đến rồi nghĩ biện pháp khác đánh chết đối phương.
Nếu thật sự không được thì phải dứt khoát mạo hiểm đi tới khu vực ngoại vi sơn mạch, là vùng giáp ranh cùng với ngoại tộc ước định mai phục tại lối vào để đem người này đánh chết. Thiết nghĩ những một số đỉnh giai tồn tại ngoại giới cũng sẽ không vì một người này mà tìm đến lý luận với vài vị thánh giai đại nhân trong sơn mạch.
Song giác ma này tâm cơ quả thực rất cao, sau khi tỉnh lại thì lập tức nghĩ ra kế sách ứng đối. Vì vậy vừa thấy Hàn Lập nhìn tới thì hắn đột nhiên hai tay hư không đánh ra một trảo. Sau hai tiếng "sưu sưu" thì hai thanh thiết chuỳ loé lên rồi thu nhỏ lại và bay về đến trên tay hắn. Tiếp theo hắn há miệng phun ra cái gương đồng tam giác kia đồng thời một tay nhanh chóng điểm lên một cái. Mặt ngoài gương đồng phát ra một thanh âm vù vù một tiếng rồi phun ra một đoàn hàn quang lao xuống.
Một màn quỷ dị xuất hiện.
Hàn quang vừa lao xuống thì thân ảnh cao lớn của song giác ma tại chỗ cũ đã biến mất. Sau đó gương đồng khẽ run lên rồi hoá thành một đạo tàn ảnh bỗng chốc tiến vào trong hư không không thấy bóng dáng. Một màn này làm cho Hàn Lập từ xa xa khẽ giật mình, có chút không ngờ nhưng ngay lập tức sắc mặt hắn trầm xuống, trong đồng tử lam mang loé lên, hai mắt hiện ra kỳ cảnh như dòng nước xoáy làm cho người ta vừa nhìn vào hai mắt hắn phảng phất liền như hồn phách đều bị hút vào trong đó.