"Tê tê, làm sao bây giờ? Linh giới nhân kia chạy nhanh như vậy, ngay cả Ngũ Khấp đại nhân cũng chỉ có thể miễn cưỡng đuổi theo mà thôi. Chúng ta căn bản vô pháp đuổi theo."
Một ma thú thân thể cực giống sói nhưng trên cổ lại có một cái đầu mãng xà, miệng phát ra thanh âm tê tê hỏi.
"Cái này còn phải hỏi sao, đương nhiên là tiếp tục truy đuổi. Ngũ Khấp đại nhân không phải đã phát cho chúng ta một cái định vị bàn sao. Dựa theo tín hiệu trên đó, dù cho là cách xa trăm vạn dặm thì cũng phải đuổi theo đại nhân."
Một con thú khác ngoại hình cực giống lợn rừng nhưng song nhĩ rất dài mở miệng nói.
"Hừ, lấy tốc độc của ngươi đuổi theo Ngũ Khấp đại nhân thì không biết là ngày tháng năm nào mới kịp."
Ma thú đầu cự mãng hai mắt nheo lại, có chút xem thường nói.
"Lời này rất có ý tứ, nghe khẩu khí của ngươi như nơi đây hình như chỉ có mình ngươi có thể đuổi theo được, chúng ta vừa rồi đều là liên luỵ ngươi?"
Ma thú nhìn như lợn rừng kia thoạt nhìn như khù khờ nhưng trên thực tế tâm cơ thâm trầm, vừa nói mấy câu đã đem đối phương đổi sang phía đối lập.
Bất quá tu vi của mãng thú này đứng số một số hai trong đám ma thú nên nghe thế thì chỉ cười lạnh một tiếng rồi cũng không để ý nữa. Tuy nhiên thái độ tự nhiên làm hco đa số ma thú khác ánh mắt lộ vẻ bất thiện.
"Hảo, Uyên mãng nói cũng có đạo lý, chúng ta nhiều người như vậy mà độn tốc không đồng nhất, nếu đều đuổi theo mà nói thì xác thực là không có khả năng đuổi kịp. Nhưng cứ như vậy để cho ba người Ngũ Khấp đại nhân một mình truy đuổi thì cũng có chút không thích hợp. Như vậy đi, lựa chọn ra năm người có độn tốc nhanh nhất trong số chúng ta tiếp tục truy đuổi. Những người khác thì về trước đợi mệnh đi."
Một con tiểu thú cổ quái, thân thể trong suốt phảng phất như do ngũ sắc lưu ly hợp thành đột nhiên mở miệng nói.
Khẩu khí của nó lại có một nữa là mệnh lệnh nhưng cổ quái là bao gồm cả mãng thú, tất cả số ma thú kiệt ngạo bất tuân khác vừa nghe lưu ly tiểu thú nói như thế thì không dị nghị chút nào. Sau một phen khắc khẩu thì chỉ còn lại năm con thú có độn tốc nhanh nhất. Đám ma thú còn lại thì theo đường cũ quay về. Trong số năm con ma thú ở lại kia có cả con mãng thú cùng với lưu ly tiểu thú nọ.
Năm con ma thú này độn quang hiện lên, sau khi liên kết một mạch thì tốc độ so với lúc trước quả nhiên nhanh hơn nhiều. Chỉ thấy một đạo hắc hồng dài hơn mười trượng loé lên phá không mà đi.
Bên ngoài thân Hàn Lập thanh bạch hồ quang chớp động không ngừng cùng với tiếng sấm sét liên tục vang lên, vừa xuất hiện một chỗ thoáng cái lại đã cách đó mấy trăm trượng. Từ xa nhìn lại, một khắc trước hắn còn ở một góc này thì tiếp theo bỗng nhiên hiện ở một chỗ khác, sau đó chợt loé lên thì cả người đã triệt để tiêu thất không thấy bóng dáng.