Nghe lão giả nói như vậy, dị tộc nhân tóc xanh trong mắt hung quang chợt loé, đột nhiên tiến lên một bước, bộ dáng muốn động thủ nhưng vào lúc này, tên hán tử khô gầy kia đột nhiên chạy đến bên gã dị tộc nhân tóc xanh rồi khẽ mấp máy truyền âm vài câu, tựa hồ đang nhắc nhở cái gì.
Dị tộc nhân tóc xanh sắc mặt âm trầm bất định, một lát sau sát khí trên người mới nhạt đi, đồng thời lạnh lùng nói:
"Hảo, trước tiên nên xem trong cốc cất giấu cái gì rồi đã rồi nói sau. Không phải Chi tiên thì chúng ta mạnh ai nấy đi. Nếu mà phải thì, hắc hắc..."
Dị tộc nhân tóc xanh cười lạnh một trận rồi căn bản không để ý tới hai người lão giả mà mang theo hán tử khô gầy hoá thành lưỡng đạo cầu vồng bay đi.
"Ngạn thúc, chúng ta làm sao bây giờ, thật sự đi cùng bọn họ vào cốc sao?"
Cung trang nữ tử thấy cảnh này, sau khi hít sâu một hơi nhìn lão giả hỏi.
"Tự nhiên là phải đi vào. Pháp bàn đã có phản ứng, sao có thể dễ dàng buông tha được."
Lão giả họ Ngạn không chút do dự trả lời.
"Nhưng hai người này..."
Cung trang nữ tử có chút chần chờ nói.
"Bên trong nếu không có Chi tiên thì hai người này tự nhiên không có hành động gì. Nếu có mà nói thì lại càng không thể thối lui, nếu không ngươi cho rằng chúng ta vì sao phải mạo hiểm tiến vào nơi đây?"
Lão giả lắc đầu, sắc mặt âm trầm nói.
"Chính xác, là Ny nhi không có cân nhắc chu đáo. Chúng ta vào sơn cốc tìm kiếm một phen."
Cung trang nữ tử sau khi hơi trầm ngâm thì cắn răng nói.
"Ngươi cũng không cần quá mức lo lắng! Tuy rằng thương thế trước kia của ta chưa hồi phục nhưng vì việc này mà đã cố ý chuẩn bị một kiện dị bảo, nếu thật sự chiếm được Chi tiên mà nói thì đến lúc đó sẽ đảm bảo cho chúng ta toàn thân trở ra."
Lão giả tự tin nói.
Lấy thân phận cùng quan hệ với lão giả, cung trang nữ tử tự nhiên rất tin tưởng, nghe nói như thế thì sự bất an trong lòng giảm đi vài phần, gật gật đầu không nói gì nữa. Hai người độn quang chợt loé lên mà bay đi. Bất quá vừa tiến vào sơn cốc này lão già họ Ngạn lập tức phát hiện ra điều kỳ hoặc.
Từ bên ngoài nhìn vào, sơn cốc này không có gì dị thường nhưng càng vào lại càng thấy sâu không lường được. Phía trên sơn cốc đều là hắc sắc ma khí mà phía dưới lại giống như một cái vực sâu dài, cho dù sử dụng pháp bảo xâm nhập xuống phía dưới hơn ngàn trượng mà vẫn không nhìn thấy đáy. Điều này làm cho lão giả vừa mừng vừa sợ.
Mừng chính là sơn cốc kỳ lạ như thế thì Chi tiên kia rất có thể thật sự giấu mình ở phía dưới. Sợ chính là phía dưới sâu như thế, cộng thêm ma khí dày đặc thì việc tra xét rất là không tiện.
Trong lòng nghĩ như thế, lão giả họ Ngạn cùng cung trang nữ tử đều lấy ra một cái pháp bàn nhằm thắng đến chỗ sâu nhất trong sơn cốc bay đi. Nếu không có gã dị tộc nhân tóc xanh thì để đề cao hiệu suất, hai người nói không chừng còn có thể phân công nhau làm việc nhưng hiện giờ thì không thể vì nguy cơ bị đối phương đánh lén. Hai người một trước một sau, sau mấy cái chớp động liền biến mất trong hắc khí.