"Thâm tạ?"
Hàn Lập nghe như vậy thì khẽ cười nói.
"Như thế nào, đạo hữu không tin lời Khuê mỗ ư. Nếu như thế, tại hạ có thể ứng trước một ít."
Nam tử họ Khuê thần sắc mãnh liệt nói.
"Hàn huynh, kiện Thiên ngoại ma giáp kia chỉ có ta mới nguyên cứu và sửa được thôi. Chỉ cần ngài cùng ta liên thủ, sau khi trở về tiểu muội chẳng những đem ma giáp này chữa trị tốt mà mấy trăm năm nữa ta sẽ đưa đạo hữu tới đây tìm kiếm Chân lân bản nguyên và phân chia cho đạo hữu một phần."
Tiêm Tiêm có vẻ thập phần bình tĩnh, tựa hồ thập phần khẳng định Hàn Lập nhất định sẽ giúp nàng. Kết quả hoàn toàn như nàng đoán trước, Hàn Lập sau khi hơi trầm ngâm một chút thì nam tử họ Khuê lắc lắc đầu nói:
"Mặc kệ về sau này như thế nào, lần này Hàn mỗ không thể ngồi xem được, đạo hữu thức thời thì nên đi đi thôi."
Nghe Hàn Lập nói như thế, nam tử họ Khuê trong lòng giận dữ, vẻ mặt tranh nanh, trên người khí tức huyết tinh càng lúc càng đậm. Hàn Lập hai mắt nhíu lại, từ trên thân hình vang lên tiếng sấm rồi từng đạo kim sắc hồ quang bỗng nhiên hiện lên, đồng thời pháp tướng ba đầu sáu tay cũng ẩn hiện ở sau lưng. Dưới chân cũng xuất hiện mấy chục thanh phi kiếm màu xanh, sau khi thả ra hàn quang âm trầm thì vô số đoá thanh liên từ từ tràn ra. Mà Hàn Lập thì hai tay vẫn chắp sau lưng, mặt không chút biểu tình chăm chú vào nam tử họ Khuê.
Tiêm Tiêm thấy vậy thì tự nhiên là tươi cười như hoa nhưng không phải là nàng không có hành động gì mà cũng nhanh chóng lật tay lại, trong tay bỗng nhiên có thêm mấy tấm bùa màu xanh, mặt ngoài có khắc một cái đồ án Kỳ lân màu xanh, trong tay kia thì linh quang chợt loé rồi xuất hiện một cây hắc sắc tiểu kỳ. Trên bề mặt hai cái đều có phù văn rậm rạp, vừa thấy là biết không phải là vật thường.
Nàng đem hai vật này rung lên một cái, lập tức một đoàn hắc phong và một cái hư ảnh thanh Kỳ lân đồng thời hiện ra, sau đó nhoáng lên một cái trong nháy mắt dung hợp cùng nhau. Hư ảnh Kỳ lân mượn gió mà hình thể bành trướng lên mấy lần, trong miệng liên tiếp phát ra tiếng gầm nhẹ, bộ dáng như hổ rình mồi chăm chú vào đại địch trước mặt.
Nam tử họ Khuê ngay cả luôn luôn hung hãn dị thường nhưng hiện tại đối diện với thế liên thủ của hai người Hàn Lập thì sắc mặt cũng âm trầm dị thường. Thực lực của Tinh Tộc nữ tử thì hắn không để trong lòng nhưng Hàn Lập vừa rồi một mình giải quyết xong Huyệt linh thì lại khiến hắn chấn động không nhỏ. Hắn tự đánh giá nếu một chọi một với Huyệt linh thì cơ hội thủ thắng cũng chỉ có một nửa thôi, huống chi thứ này còn bị hoá thân của Thiên ngoại Ma quân phụ thân.
"Hảo, tốt lắm, thời gian còn dài, hy vọng lần sau tái kiến nhị vị đạo hữu còn có thể bình yên như hiện giờ."
Trong mắt hung quang liên tiếp loé lên vài cái rồi nam tử họ Khuê lạnh lùng nói. Tiếp theo hắn vung tay áo lên, bắn ra một đoàn bụi khí, sau khi xoay quanh một vòng thì nhất thời hiện ra một cái phi xa quái dị, vật thể này toàn thân màu đỏ, bên trong ẩn hiện có quỷ ảnh chớp động không thôi.