"Khôi phục được bảy tám phần? Ngươi cho ta thật sự tin tưởng lời ấy ư, lấy tu vi thánh giai trung kỳ của ngươi nếu thật sự đã khôi phục được phân nửa thì cần gì phải sử dụng thân thể để đối địch. Thần thần bí bí đem nguyên thần dấu diễm một bên đánh lén ta. Ngươi nguyên thần ngay cả có khôi phục nhanh hơn thể chất thì ít nhiều cũng chỉ khôi phục được ba bốn thành, hiện tại nguyên thần đã trở về, một mình ta tuy rằng không phải đối thủ của ngươi nhưng nếu gọi tới hai người giúp đỡ thì chuyện diệt sát ngươi tuyệt đối không có vấn đề."
Hàn Lập chỉ thoáng trầm ngâm một chút liền cười lạnh nói.
Vừa nghe thấy Hàn Lập nói Ma viên bỗng nhưng dừng cuồng tiếu lại, trên mặt hai luồng huyết quang chợt lóe lên rồi đột nhiên một tay phản thủ nhắm hư không đánh ra một trảo. Cái tàn nhận đang cùng hai con Phệ Kim Trùng giằng co nhoáng lên một cái rồi biến mất. Ngay sau đó, tàn nhận này bỗng nhiên xuất hiện ở trong tay của Ma viên, sau khi lóe lên cái nữa thì cuồng trướng lên tới hơn một trượng và biến ảo thành một thanh cự sắc cự kiếm. Cự kiếm này nhằm ngay người Hàn Lập "bá bá" vài cái.
Bảy tám đạo ngân quang màu tím thô to chợt chém ra, trong nháy mắt đã xuất hiện ở trước người Hàn Lập. Hàn Lập đã sớm có phòng bị nên sao lại để cho đối phương đắc thủ. Thủy tinh tiểu thuẫn trước người linh quang đại phóng, bành trướng lên hóa thành một tầng sáng trong suốt đem thân mình che chắn phía sau.
"Ầm ầm."
Mấy tiếng nổ, tử ngân đụng vào quầng sáng trong suốt mà nứt toác ra. Tuy hơn phân nửa công kích đều bị quầng sáng đẩy ra nhưng công kích lần này uy lực viễn siêu lúc trước mấy lần nên uy lực còn sót lại cũng làm cho quầng sáng chấn động, một cỗ cự lực truyền đến trực tiếp tác động lên thân thể Hàn Lập.
"Sưu" một tiếng. Thân hình Hàn Lập giống như không có chút lực ngăn cản bắn tung ra xa, sau khi chợt lóe lên thì tiến vào trng hắc khí trung không thấy bóng dáng đâu nữa.
"Khẩu khí thật không nhỏ nhưng bằng vào chừng ấy thần thông mà cũng dám uy hiếm bổn đại nhân! Không đúng. Tiểu tử! Ngươi muốn trốn sao?"
Ma viên đang châm chọc cười nhưng lại thấy Hàn Lập cũng không có từ trong má khí đi ra thì trên mặt huyết quang chợt lóe rồi bỗng nhiên hét lớn một tiếng.
Hắc hồng ma khí chợt quay ngược lại, ma phong nổi lên rồi biến thành đạo kinh hồng nhằm vào ma khí mà cuốn tới nhưng độn quang của Ma viên vừa tiến vào trong đó thì bỗng nhiên một cỗ quái phong do một tòa tiểu sơn cao hơn một trượng xuất kỳ bất ý đè xuống.
Ma viên dừng độn quang một chút nhưng căn bản không thèm để ý tiểu sơn này, nó nâng một tay hư không đánh ra một quyền. Nhất thời một cỗ cự lực vô hình tuôn ra rồi nó không thèm để ý kết quả mà ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm về phía trước. Tuy rằng đối với người thường mà nói, thông đạo này tối đen dị thường, căn bản là không thể nhìn thấy vật gì nhưng đối với con thánh giai ma thú này mà nói lại căn bản không có chút trở ngại nào.