Trong lúc Hàn Lập và Cự viên thánh giai đang đối kháng trực tiếp thì tại trong thông đạo nào đó, Tinh Tộc nữ tử Tiêm Tiêm cùng hư ảnh Kỳ lân kia dưới sự bảo vệ của quang mạc màu đen đang ngừng cước bộ.
Cách bọn họ hơn mười trượng là một thạch bích màu đen, đây đã là cuối thông đạo, bộ dáng không có đường đi nào khác.
"Nên là nơi này rồi!"
Hư ảnh Kỳ lân ánh mắt chợt lóe lên rồi bằng lòng nói.
"Kỳ ảnh, có lầm không. Trận kỳ mở ra linh huyệt vốn chỉ có một bộ duy nhất, hơn nữa ta cũng chỉ miễn cưỡng luyện chế ra được một bộ."
Tiêm Tiêm lại cẩn thận dị thường nói.
"Cẩn thận một chút cũng có thể. Ngươi chờ một chút."
Kỳ lân nghiêng đầu rồi đồng ý nói. Sau đó nó đột nhiên mở miệng phun ra một viên châu màu xanh. Viên châu này sau khi quay tròn thì bỗng nhiên hóa thành một cỗ thanh hà hướng thạch bích đối diện cuốn đi.
Một màn quỷ dị xuất hiện.
Thanh hà sau khi lóe lên tiến nhập vào thạch bích thì chỉ một lát công phu sau đột nhiên có tiếng rít trầm thấp từ sâu trong thạch bích truyền ra, tiếp theo mặt ngoài thạch bích có ô mang chớp động rồi thanh hà đã bị một luồng cự lực từ thạch bích hất ngược ra.
Linh quang chớp động, thanh hà tụ lại rồi trở lại thành một viên châu như cũ.
"Không có vấn đề gì! Nơi này đúng là không sai rồi."
Kỳ lân mở miệng nuốt hạt châu vào trong cơ thể, trong mắt chớp động hưng phấn nói.
"Hảo, ta sẽ bày pháp trận mở ra Linh huyệt!"
Tiêm Tiêm nghe Kỳ lân nói cam đoan như vậy thì mặt đồng dạng lộ vẻ vui mừng nói.
Tiếp theo, nàng đưa tay ra lấy một nắm trận kỳ màu xanh vốn đã chuẩn bị sẵn. Mấy cái trận kỳ này thoạt nhìn như bình thường nhưng nhìn kỹ lại thì thấy tả hữu trận kỳ, phía mặt ngoài có vô số tế ti màu vàng bạc vây quanh, phảng phất như có tầng tầng mạng nhện quây lấy.
Cổ tay Tiêm Tiêm run lên. Mấy mươi đạo thanh quang bắn ra nhưng tại trên đường đi thì dừng lại rồi bỗng nhiên hướng tới trung gian tụ lại. Trong nháy mắt công phu, một cái pháp trận màu xanh to cỡ vài trượng từ hư không hiện lên, sau khi chợt lóe lên thì tiến vào thạch bích đối diện nhưng thạch bích vẫn im lìm vô thanh vô tức, một chút dị thường cũng không có. Nhưng Tiêm Tiêm lại tựa hồ sớm đoán trước nên căn bản không thèm để ý, hai tay nhắm hư không đánh ra một trả. Chỉ thấy một tay đột nhiên có thêm một cái chuông nhỏ màu xanh, trong tay kia thì hiện ra một cây ngọc như ý màu trắng.
Cái chuông nhỏ thì toàn thân trong suốt, bên trong ẩn hiện có một đoàn dịch thể màu lam chớp động, thoạt nhìn diễm lệ dị thường. Mà cây ngọc như ý thì hình dáng cổ xưa, mặt ngoài ảm đạm, thậm chí có chút tàn phá.
Tinh Tộc nữ tử có chút đau xót nhìn thoáng qua hai kiện bảo vật trong tay thì sau đó mới mạnh mẽ nhằm hướng trước người ném đi. Nhất thời một đoàn lam quang cùng một đoàn bạch quang đồng thời bay ra, sau khi xoay quanh trên không trung thì thay đổi phương hướng đụng vào nhau.