Hàn Lập đứng trên đỉnh một toà núi nhỏ, đưa mắt nhìn về phía một dãy núi xa xa, hai mắt híp lại.
"Nơi này chính là địa phương ngươi nói sao? Thoạt nhìn không có chút gì thu hút cả."
Đem ánh mắt vừa thu lại, hắn quay sang Tiêm Tiêm bên cạnh hỏi.
"Thì chính vì như thế nên hắn mới chọn nơi này. Việt huynh, lộ trình tiếp theo chúng ta không cần ngươi dẫn đường nữa. Ngươi trước hết ở gần đây nghỉ ngơi một chút. Ta cùng Hàn tiền bối muốn qua đó xem. Ít thì nửa ngày, nhiều thì ba bốn ngày chúng ta sẽ trở lại. Nếu như quá thời hạn không trở lại, đạo hữu cũng đường để ý tới chúng ta mà tự rời khỏi nơi này là được."
Tiêm Tiêm quay sang Việt Tông nhoẻn miệng cười nói.
"Nếu Tiêm tiên tử đã nói như thế thì Việt mỗ đành lười biếng vậy."
Việt Tông đáp ứng một tiếng rồi sau đó liền ôm quyền hướng về phía một toà núi nhỏ gần đó bay đi. Chỉ thấy loé lên một cái người đã chui vào phía trong ngọn núi.
"Tiền bối, chúng ta đi thôi."
Tiêm Tiêm hít sâu một hơi thần sắc trở nên ngưng trọng nói. Hàn Lập gật gật đầu, không nói gì mà độn quang cùng Tiêm Tiêm bay về dãy núi phía trước.
Vừa tiến vào trong sơn mạch, Ma Yên Điểu vốn dĩ luôn chờ đợi trên đầu vai của Tinh Tộc nữ tử lập tức giương hai cánh phóng thẳng lên trời, trên không trung bay quanh vào vòng rồi hướng về một phương hướng bay đi. Hai người yên lặng bay theo phía sau.
Bên trong sơn mạch có rất nhiều ngọn núi lớn nhỏ trùng trùng điệp điệp, liên miên không dứt. Hai người bay theo con chim nọ được mấy ngàn dặm thì trước mặt xuất hiện một toà núi nhìn rất là bình thường. Ma Yên Điểu hai cánh vừa thu lại trong miệng phát ra tiếng kêu to. Tiêm Tiêm hai mắt sáng ngời, mừng rỡ nói:
"Đã tìm được cửa vào rồi!"
Sau đó nàng thúc dục độn quang, sau khi chớp động mấy cái đã xuất hiện ở ngọn núi gần đó, sau khi bay quanh ngọn núi này vài vòng thì cuối cùng dừng lại tại một chỗ ở trên ngọn núi, thân hình hiện ra và tập trung tư tưởng suy nghĩ đánh giá cái gì đó. Hàn Lập cùng lúc đến bên cạnh nàng đưa ánh mắt nhìn ra.
Chỉ thấy trước mắt là một vách đá bình thường cao hơn trăm trượng, màu xám trắng bóng loáng, ngoại trừ một ít khí đen lơ lửng ở bên ngoài thì không thấy có chỗ gì khác đặc biệt. Tuy nhiên, trong mắt Hàn Lập lam mang có chút loé lên, thần sắc thoáng thay đổi một chút giống như là đã nhìn ra được cái gì đó.
Lúc này, Tiêm Tiêm kêu khẽ một tiếng, Ma Yên Điểu vốn dĩ đang bay xung quanh trên không trung nghe thấy thì giống như mũi tên vừa bung ra khỏi vỏ phi vút về phía vách đá. "Phốc phốc" một tiếng, vách đá nhìn có vẻ vô cùng chắc chắn nhưng khi Ma Yên Điểu tiếp xúc thì trong nháy mắt lại nhộn nhạo vẽ lên một đợt gợn sóng. Mặt ngoài có chút mơ hồ rồi hoá thành một tầng khí đen đậm đặc. Cả vách đá hoá ra là một cửa vào một cái động rất to. Ma Yên Điểu tựa hồ không bị khói đen làm ảnh hường, thoáng một cái đã bay vào trong đó.