Về phần Tiêm Tiêm cũng đồng dạng hoảng sợ song lập tức có phản ứng tiếp lời nói:
"Lời của Hàn tiền bối rất đúng, nơi đây khôngp hải là chỗ nên ở lâu. Nói không chừng còn có ma thú khác ẩn nấp trong đó, chúng ta nên nhanh chóng rời đi thì hơn."
Việt Tông nghe nói như thế thì ngẩn ra vội khôi phục lại, tự nhiên liên tục gật đầu. Ba người liền độn quang cùng nhau tiếp tục bay đi. Bọn họ phi hành được hơn nửa canh giờ thì rốt cục cũng bay ra khỏi vụ hải, rốt cục ly khai khu vực này.
Ba người không có ý dừng lại mà tiếp tục nhằm phía trước một đường chạy đi. Ba người Hàn Lập cũng không biết, ngay lúc ba người rời đi, trong vụ hải, ở một chỗ khác, một đạo ngân quang từ chân trời bay vụt tới, sau vài cái chớp động thì bỗng nhiên dừng lại. Độn quang chợt tắt, một bóng người mảnh dẻ hiện ra, hai tai nhọn, mặt như hoa đào, phía sau có một cái lông xù nhẹ nhàng quẫy động, thoạt nhìn như một nữ tử xinh đẹp, ánh mắt sau khi đảo qua khắp nơi thì một tay bấm quyết, trong miệng lầm bầm. Sau một tiếng "phanh" thì một đoàn sương mù màu bạc trong nháy mắt từ trong thân nàng bạo phát ra, sau khi quay cuồng thì nhanh chóng hướng bốn phương tám hướng lan tràn ra, cuối cùng tiêu tán vô ảnh vô tung.
"Quả nhiên là đuổi không sai phương hướng! Nơi đây là không giả song tựa hồ có khí tức của lũ nhân diện thứu biến dị, chúng nó còn có Kim Ô huyết mạch, còn là thủ hạ của Huyết Tý, không dễ tiếp xúc song cũng tốt, ít nhất đám người ngoại lai kia từ nay về sau không dễ dàng mà thoát thân được."
Nữ tử thu hồi pháp quyết, trên mặt lộ ra một tia vui mừng lầm bầm sau đó ngân quang chợt loé lên nhập vào giữa đám sương.
Hơn một ngày sau, ở chỗ Hàn Lập diệt sát vài tên ma cầm, ngân quang chợt tắt, nữ tử lại hiện hình mà ra. Nàng nhẹ nhàng ngửi một phen thì trên mặt lộ ra một tia kinh nghi, tiếp theo một tay bấm quyết như lúc trước. Kết quả một lát sau, sắc mặt nữ tử âm trầm bất định. Nàng cân nhắc một hồi lâu thì bỗng nhiên giương tay phát ra một tiếng huýt gió dài, giống như hổ gầm mà lại gần như tiếng rồng ngâm!
Tiếng huýt gió phát ra một hồi lâu mà bốn phía đang im ắng, một chút động tĩnh đều khong có. Nữ tử thở ra một hơi, tiếng huýt gió dừng lại, cặp mi thanh tú nhíu lại. Một lúc sau, ánh mắt nàng chớp động, lắc lắc đầu rồi độn quang bay ra khỏi nơi đây. Xem phương hướng bay đi thì không khác phương hướng của đám người Hàn Lập đã đi chút nào.
Sâu trong Ma Kim Sơn Mạch, ở trong một cái sơn cốc bí ẩn, trong không trung và trên mặt đất đầy bóng ma thú, nơi đây đang tụ tập mấy ngàn ma thú các loại. Con to thì phảng phất như quả núi nhỏ, nhỏ thì chỉ có nắm tay mà ở giữa lũ ma thú có một toà nham thạch cự đại cao tầm mười trượng. Ở trên tảng đá lớn lúc này đang có một con ma vật cao mấy trượng, đúng là Cự Thử lúc trước.