Ma cầm cầm đầu nhìn thấy tình hình này thì bốn mắt đồng thời chuyển động, ánh mắt từ phía xa sau khi chằm chằm nhìn vào Hàn Lập thì mơ hồ cảm thấy có chút không thích hợp. Sau khi chần chờ một chút thì bỗng nhiên trong miệng nó phát ra một tiếng kêu bén nhọn, muốn triệu hoán bốn gã thủ hạ trở lại nhưng có một điểm đó là chỉ một chút trì hoãn thì đã muộn.
Kiếm trận do Hàn Lập bố trí có chu vi chừng hơn trăm trượng, bốn đầu ma cầm kia độn tốc nhanh chóng, chỉ vỗ cánh vài cái là đã đâm đầu vào trong Xuân Lệ kiến trận. Chỉ thấy thanh quang lóe lên, một màn sáng bỗng nhiên hiện ra, thoáng một chút đã đem bốn đầu ma cầm bao vây ở phía trong. Bốn con ma cầm này chấn động, thân hình ào một cái xoay về sau, trảo thủ bốc lên hàn quang nhằm màn sáng chộp tới.
Tuy nhiên móng vuốt của chúng chỉ vừa mới chạm vào quang bích thì lại chỉ nghe thấy vài tiếng vỡ giòn vang! Màn sáng phảng phất giống nhưu thủy tinh thoáng một tý đã bị phá vỡ. Bốn con ma cầm vừa đại hỉ thì lập tức trợn mắt há mồm bởi vì màn sáng cũng không phải như chúng nó tưởng tượng mà chỉ là một không gian quỷ dị do vô số đóa thanh liên tạo thành. Những đó thanh liên này chỉ to cỡ ngón tay cái nhưng lại rậm rạm vô số chằng chịt chắn phía trước.
Bốn con ma cầm liếc mắt, trong đó một con đột nhiên há miệng phun ra một cột sáng màu ngà sữa. Chỉ thấy cột sáng sau khi léo lên thì đánh vào mấy đóa thanh liên. Chỉ nghe "Phanh" một tiếng trầm muộn, vài đóa thanh liên kia chẳng những không có biến mất mà ngược lại đột nhiên phình lên mấy lần, to cỡ nắm đấm. Nhìn thấy cảnh này, mấy con ma cầm này sợ hãi kêu lên một tiếng.
Cả toàn Xuân Lệ kiến trận sau lần công kích này uy năng đã bắt đầu được kích phát. Không riêng ở phía trước mặt mà ở các phương hướng khác màn sáng cũng tự hành biến mất rồi tất cả đều hiện ra vố số đóa thanh liên. Mà đám thanh liên này sau khi quay tít một vòng thì bỗng nhiên xuất hiện quang mang kỳ lạ lưu chuyển.
Bốn đầu ma cầm chỉ cảm thấy cảnh tượng trước mắt một chút mơ hồ đi, đỉnh đầu tối sầm, toàn thân như đang ở trong một khu rừng toàn cự mộc màu xanh. Mỗi một gốc cây đều có chu vi hơn trăm trượng, liếc mắt nhìn không thấy cuối, cành lá rậm rạp cơ hồ đem trọn cả bầu trời che kín. Bốn con ma cầm thấy đám cự mộc này thì cả kinh không nhỏ.
Phải biết rằng loại ma thú phi hành này sợ nhất là hãm ở trong rừng cây hoặc dòng sông vì trong không gian này thân pháp bị hạn chế nên cho dù có đại thần thông cũng sẽ suy yếu hơn phân nửa. Lúc này bốn con ma cầm cơ hồ đồng thời đều giương cánh lên. Lập tức bốn đoàn hỏa diễm màu trắng ào ạt từ trên người vọt ra, sau vài tiếng "phốc phốc" thì bạo liệt ra rồi hóa thành vô số hỏa điệp lớn cỡ bàn tay màu trắng hướng cự mộc bốn phía bay đi.
Những đóa bạch sắc hỏa diễm này vốn là thần thông ẩn giấu của những ma cầm này, nguyên lai tưởng rằng những cự mộc này tự nhiên sẽ như củi khô lập tức bị quét sạch nhưng hỏa điệp sau khi bổ nhào về phía trước thì chỉ là một chút mơ hồ rồi phảng phất như không có gì ào ào xuyên thủng mà qua, một chút hiệu quả đều không có.