"Hóa hình Ma tiêu! Chẳng thể trách, đám Linh giới lần này tiến vào tất cả đều là vì vật nọ. Không đúng, những người này cũng không thể biết hiệu quả chân chính của Chi tiên."
Thanh âm giật mình từ miệng Cự thủ phát ra, bộ dáng giật mình không nhỏ.
"Mặc kệ như thế nào. Thứ này tuyệt đối không thể để rơi vào tay bọn họ. Nhưng việc cung nghênh Thủy tổ đại nhân cũng không thể trì hoãn. Như vậy đi, ngươi lập tức trở lại triệu tập một đám ma thú đi tìm Chi tiên cho ta. Lấy sự hiểu biết của chúng đối với cả sơn mạch này thì nhất định là có thể đắc thủ nhưng phải nhớ kỹ, phải âm thầm hành động, đừng làm cho thủ hạ của Đa Nhãn cùng Huyết Ti biết việc này. Mặt khác, nếu gặp người Linh giới khác thì đem toàn bộ giết đi. Tuy chúng ta cùng đỉnh giai tồn tại của Linh giới từng có ước định nhưng nếu không phải là khiến toàn bộ ly khai sơn mạch hoặc một lần biến mất hai ba mươi người thì vẫn không sao cả. Lấy thân phận của bọn hắn đâu có thể vì điểm ấy mà lại xuất đầu."
Cự sí nam tử sau khi trầm ngâm một chút thì lạnh lùng phân phó nói.
"Nếu đại nhân nói như thế thì thủ hạ lập tức phản hồi. Những người đó mặc dù có Pháp khí có thể truy tung Chi tiên, mặc dù ở trong vòng trăm dặm là có hiệu quả nhưng nếu có thì việc tìm được Chi tiên càng nắm chắc hơn một ít. Tên còn lại pháp khí đã bị đại nhân hủy diệt rồi nhưng tên ta nuốt thì Pháp khí vẫn hoàn hảo không tổn hao gì, ta trước tiên giao cho đại nhân."
Cự thủ há mồm phun ra một cái pháp bàn.
"Còn có việc này ư, nếu là như vậy mà nói thì chỉ cần hóa ra cái pháp khí kia thì Chi tiên này sẽ là vật trong túi của ta, ngươi lập tức đi xử lý đi."
Cự sí nam tử nghe vậy thì vui vẻ đem pháp bàn thu lấy vào trong tay.
"Tuân mệnh."
Cự thủ đáp ứng một tiếng rồi cúi đầu nhắm hải vụ vô thanh vô tức tiến nhập vào trong đó. Cự sí nam tử cầm pháp bàn trong tay thu lại, hai cánh thật lớn run lên liền hóa thành một đạo quang mang nhằm hướng chân trời bắn đi.
Hai ngày sau ở một khu vực đầy đại thụ kỳ quái trải rộng hơn mười trượng có lưỡng đạo quang mang đang một trước một sau phá không truy đuổi. Phía trước là linh chu màu vàng nhạt dài chừng ba bốn trượng, phía trên có ba người hai đứng một ngồi, trong đó có một người mặc lam sam ngồi xếp bằng, mặt không nhúc nhích tựa hồ bị trọng thương, hai người kia trên người linh quang chớp động không thôi, chính là đang điên cuồng thúc dục pháp lực sử dụng linh châu. Đạo quang mang phía sau có màu đỏ, mũi nhọn, hình dáng quỷ dị, bao xung quanh là một đoàn hôi khí mơ hồ có quỷ ảnh chớp động không thôi. Phía trong một bóng người thân mặc chiến giáp màu bạc, lấp lóe huyết sắc phong mang đáng chú ý dị thường. Đúng là tên nam tử họ Khuê lúc ở Lôi Vân Các thiếu chút nữa đã động thủ với Hàn Lập.