"Tốt, ngươi có thể tìm ra phương hướng người nọ đi tới không."
Thanh âm già nua lạnh lùng hỏi.
"Đương nhiên là có thể. Mấy người này tuy đã thi triển công pháp che đậy linh lực nhưng do ma khí phụ cận tràn ngập nên khí tức của ngoại nhân căn bản là vô pháp che đậy triệt để. Đây là phương hướng hắn rời đi, bất quá khí tức đã phi thường phai nhạt, bọn họ chắc đã đi được một đoạn thời gian dài. Hơn nữa bởi vì ở trên cao nên ma khí lưu chuyển quá nhanh nên thuộc hạ cũng không có nắm chắc thực sự có thể theo phương hướng này mà đuổi theo kịp mấy người này."
Nữ tử thành thật nói.
"Hừ, đồ vô dụng."
Lão giả nghe vậy thì tức giận nói, mà nữ tử này thì chỉ có thể bất đắc dĩ thủ thúc mà đứng.
Lúc này trên mặt đất gã nam tử kia cũng bay lên không, sau mấy cái chớp động thì đi đến bên cạnh nữ tử, hướng người trên cao thi lễ nói:
"Khởi bẩm chủ nhân, ta đã đưa tàn hồn từ trong cơ thể thiếu chủ ra và sử dụng bí thuật hoàn nguyên bộ dáng của hung thủ."
"Phóng xuất ra cho ta xem."
Lão già lạnh lùng phân phó một tiếng.
Nam tử có sừng to dạ một tiếng, ống tay áo run lên, nhất thời một đoàn khí xám cùng hắc quang đan vào nhau phi ra lơ lửng trên đầu nam tử nọ. Mà nam tử thì hay tay bấm pháp quyết nhắm ngay quang cầu trên đầu bắn ra. "Phốc" một tiếng, quang cầu bạo liệt ra, một quang ảnh ảm đạm dị thường hiện lên trong hư không. Người nọ một thanh thanh bào, trên người sáng lóa mắt, khuông mặt bình phàm, trên ô quang chớp động rồi có một con ngươi đen kịt khẽ động đậy, mặt ngoài hắc mang lưu chuyển bất định, có vẻ quỷ dị dị thường.
Nhân ảnh này dĩ nhiên chính là Hàn Lập.
"Phanh" một tiếng, quang ảnh chỉ xuất hiện mười mấy cái hô hấp rồi bạo liệt tiêu tán đi.
"Phá Diệt Pháp Mục, hảo, xem ra khẳng định là người này không giả. Cũng chỉ có Phá Diệt Pháp Mục cấm chế không gian thần thông mới có thể phá được thuấn di đào sinh của con ta. Chúng ta lập tức xuất phát."
Lão giả vừa nhìn rõ ràng con mắt ở giữa trán của Hàn Lập thì nhất thời nghiến răng nghiến lợi nói ra.
"Thứ cho thuộc hạ vô lễ. Đại nhân dự định tự mình truy sát người này ư?"
Nam tử có sừng to nghe vậy thì do dự một chút nhưng cũng hỏi một câu.
"Thế nào, ngươi cảm thấy mệnh lệnh của ta có gì không rõ ràng lắm a."
Lão già thanh âm âm trầm dị thường hoi.
"Thuộc hạ không dám nhưng chủ nhân lẽ nào đã quên nguyên nhân xuất quan lần này. Phân thân của Thủy tổ đại nhân muốn mượn ma khí bạo phát lúc này để triệt để thức tỉnh lại. Vạn nhất chủ nhân tới chậm trễ thì bị bọn Thiết Ma gièm pha trước mắt Thủy tổ đại nhân thì sợ rằng đại nhân sẽ có phiền phức."
Cự giao nam tử chần chờ một chút rồi nói.
"Hừ, Thiết Ma."
Lão già hừ lạnh một tiếng, tuy bộ dáng phảng phất chẳng để vào mắt nhưng rõ ràng là có chần chờ.