"Nếu đạo hữu nói như thế, xem ra là đã tính trước rồi. Nhưng thật ra Hàn mỗ không có nhiều lo lắng."
Hàn Lập thấp giọng cười rồi không dừng lại chút nào, tiêu sái bước lên cầu thang.
Tiêm Tiêm mỉm cười, thướt tha đi theo phía sau. Chỗ cửa tiến lên tầng bốn quả nhiên còn có một tầng quang mạc màu đỏ nhạt chắn ở nơi đó. Hàn Lập khẽ cười, thân hình thoáng một cái đã xuyên qua quang mạc mà đi. Trước mắt hắn chợt sáng rực lên, phía trước chợt xuất hiện một phiến màu xanh da trời.
Vô luận là trên đầu hay là vách tường bốn phái đều trong suốt sáng long lanh. Đồng thời cũng có quang mang màu xanh. Mà nơi đây có một cái pháp trận màu trắng thật lớn, cơ hồ bao phủ phạm vi hơn hai mươi trương, mà trong tâm trận có một người lẳng lặng đứng đó, cũng đưa mắt đánh giá Hàn Lập.
Ánh mắt Hàn Lập chợt loé lên rồi đem khuôn mặt của đối phương xem rõ ràng. Đây là một gã nho sinh, trang phục phương nghiêm, một tay đang cầm một quyển sách màu vàng, tay kia nâng một cái trận bàn màu vàng nhạt, tu vi cũng là Luyện Hư Kỳ đỉnh giai.
"Nguyên lai là đạo hữu lên đây!"
Trên mặt nho sinh hiện lên một tia kỳ quái nói.
"Như thế nào, đạo hữu nhận ra tại hạ?"
Hàn Lập mỉm cười lại một câu.
"Cho dù lúc trước không nhận ra nhưng sau khi đạo hữu ra tay nơi này thì Mẫn mỗ cũng không thể không nhận ra rồi. Đạo hữu có năng lực áp tồn tại cửu giai thì có thể tính là thần thông quảng đại rồi."
Nho sinh cười nói.
"Đạo hữu khen trật rồi nhưng không biết phải làm thế nào để kiểm tra tư cách của tại hạ."
Hàn Lập lơ đếnh hỏi.
"Thi kiểm tra? Lấy thần thông của đạo hữu thì cần gì phải kiểm tra nữa. Tự nhiên là trực tiếp được thông qua rồi!"
Nho sinh cười ha hả nói.
Vừa nghe nói vậy, Hàn Lập cùng Tiêm Tiêm khẽ giật mình.
"Như thế nào, đạo hữu thật sự tưởng rằng tại hạ là loại người không biết quyền biết sao. Nếu đám bát, cửu giai tồn tại phía dưới cũng có thể miễn kiểm tra thì các hạ cũng đương nhiên là không cần kiểm tra. Tiếp theo thì tốt rồi, đây là Ích Lôi Tán của đạo hữu!"
Nho sinh vừa mới nói hết, trên cuốn sách trên tay bỗng nhiên ngân quang chợt loé, một vật trực tiếp từ phía trên bay ra nhằm thẳng đến Hàn Lập phóng tới. Hàn Lập đưa tay ra chộp lấy vậy bay tới vào trong tay, trong tay có cảm giác có chút lạnh lẽo.
Cúi đầu vừa nhìn, chính là một đem lãnh đạm ngân lôi địa tieu ô, chỉ có kể ra tấc lớn nhỏ, từ bỏ tinh xảo dị thường mặt ngoài minh ẩn rậm rạp địa ký hiệu.
"Ta có mấy lời phải nhắc nhở đạo hữu. Ích Lôi Tán phải nhận người làm chủ để tránh người khác cướp đi. Hơn nữa vật này sau khi nhận chủ thì chỉ có hiệu lực trong vòng một tháng mà thôi. Qua thời gian này sẽ thành vô dụng. Nói đúng là, đạo hữu tất nhiên phải từ trong sơn mạch quay ra trong vòng một tháng, nếu không cũng chỉ có thể ở trong đó chờ ma khí ma hoá, chính thức trở thành ma vật."